cuộc gặp gỡ tình cờ lãng mạn

Chương 8


Tôi không hề cần được tất bật viết lách phiên bản thảo một ngày dài lẫn lộn tối nữa, không hề những ngày stress nên cuộc sống đời thường của tôi trở thành thoải mái kỳ lạ thông thường.
Cho cho tới khi những bài xích đăng bên trên Weibo của tôi tương quan bàn tay của Thẩm Ứng Hoài và tiếp này là anh tao được lên hot tìm kiếm một cơ hội khó khăn hiểu, khi được Thịnh Mạc Mạc bảo tin yêu, tôi đang được chơi trò giải trí nhập chống của tớ, hiện trạng láo loàn này vẫn kéo dãn vài ba ngày.

Bạn đang xem: cuộc gặp gỡ tình cờ lãng mạn

Bố cũng chỉ thúc giục giục tôi ăn đích giờ, bảo tôi phấn khởi là được.
Cuối nằm trong thì tôi cũng cởi Weibo nhưng mà tôi vẫn lâu ko nhập.
Tôi nom vấn đề cụ thể về Thẩm Ứng Hoài bên trên trang chủ của tớ nhưng mà tôi còn chưa kịp xóa, tim tôi lại chính thức thấy khá nhói, lại cảm nhận thấy không dễ chịu quay về.
Buổi tối hôm bại liệt, nhập bữa tối, phụ thân tôi thăm hỏi dò la tôi nhắc khéo về chuyện chuồn coi đôi mắt vẫn bàn trước bại liệt.
Nghĩ lại chuyện chiều ni, tâm trí của tôi chủ yếu là: "Bye bye thì bye bye, phen tiếp sau tiếp tục đảm bảo chất lượng rộng lớn."
Vì vậy, tôi vẫn gật đầu.
"Bố bố trí chuồn, con cái đều đồng ý."
"Vậy sáng sủa mai thì sao?"
Bố tôi đích thiệt là 1 trong tay biết tận dụng tối đa tất cả.
"Được."
Tuy rằng vẫn đồng ý với phụ thân, tuy nhiên tôi vẫn không tồn tại dự định chú tâm cho tới chuyện coi đôi mắt này, tôi suy nghĩ nên nhanh gọn chuồn chuồn, kết thúc giục hoàn thành phụ thân tôi tiếp tục không phải lo ngại lắng về yếu tố này.
Ngày ngày sau, tôi sửa biên soạn đơn giản và giản dị rồi ngồi xe pháo rời khỏi ngoài, sau lúc đến quán ăn vẫn hứa trước, tôi theo đuổi người đáp ứng nhập quán ăn, tiếp sau đó tôi bắt gặp một bóng sống lưng ko thể không xa lạ rộng lớn.
Thẩm Ứng Hoài vật con cái chó này.
Tôi mỉm cười cợt bước cho tới, vẻ mặt mày nhã nhặn và sang chảnh.
"Mặc cho dù ko biết vì sao anh lại xuất hiện ở phía trên, tuy nhiên ko cần thiết lo ngại như thế, tôi vẫn ko thừa kế gia nghiệp xong xuôi."
Thẩm Ứng Hoài vẫn với vẻ mặt mày cười cợt nhưng mà như ko cười cợt kiểu như từng khi, đùng một phát tôi cảm nhận thấy đem chút sởn tóc gáy.
Anh tao nom tôi, trình bày từng câu từng chữ:
“Vân Trừng, em đem từng suy nghĩ qua quýt tôi là đối tượng người tiêu dùng coi đôi mắt của em không?”
Tôi đem chút hồi hộp, tuy nhiên lại suy nghĩ cho tới mục tiêu phen này cho tới phía trên, óc của tôi trình bày với tôi rằng tôi nên nhanh gọn rời ngoài điểm thị phi này, chính vì vậy tôi xoay đầu lại và mong muốn rời chuồn.

Chân còn còn chưa kịp nhấc lên thì Thẩm Ứng Hoài nhanh gọn kéo tôi lại.
"Giúp Shop chúng tôi xuất hiện chống riêng biệt."
Tôi nom anh tao chằm chằm.
Vẻ mặt mày của Thẩm Ứng Hoài một vừa hai phải lo ngại một vừa hai phải bất lực.
"Trừng Trừng, em rất có thể nghe tôi lý giải không?"
Tôi cười cợt nhạt nhẽo.
"Thẩm Ứng Hoài, anh tưởng là vở kịch cẩu huyết khi 8 giờ hoặc sao? Lại còn nghe anh lý giải à? Có điều lý giải này đảm bảo chất lượng đẹp nhất đâu.”
Thẩm Ứng Hoài kéo mạnh tôi theo đuổi người đáp ứng nhập chống riêng biệt, tôi ko thể vùng vẫy được, tuy nhiên đôi mắt lại đùng một phát ươn đầm đìa một cơ hội kì quái, cảm biến được sức nóng phỏng không xa lạ của anh ấy tao, nước đôi mắt tôi ko thể kìm lại nhưng mà rơi xuống.
Cửa chống riêng biệt bị người đáp ứng đóng góp lại, Thẩm Ứng Hoài một vừa hai phải buông tay đi ra, tôi mong muốn xuất hiện rời khỏi ngoài, Thẩm Ứng Hoài thẳng kéo tôi ấn phía trên tấm cửa ngõ.
"Vân Trừng, mặc dầu em mong muốn phán quyết xử tử mang đến anh, cũng ko thể mang đến anh một thời cơ lý giải sao?"
Tôi trả tay vệ sinh nước đôi mắt.
"Anh trình bày đi!"
Thẩm Ứng Hoài thở lâu năm, trả tay lên vệ sinh nước đôi mắt mang đến tôi, tiếp sau đó bị tôi tát một cơ hội tàn nhẫn.
Thẩm Ứng Hoài thu tay lại, lấy Smartphone địa hình đi ra bấm cuộc gọi đoạn phim.
"Em nghe u anh lý giải."
Tôi nhận Smartphone và thay đổi thiệt sâu sắc.
Năm phút sau, tôi hớt tóc máy và nom nhập biên lai sắm sửa hôm này mà dì một vừa hai phải gửi mang đến tôi, đem chút trình bày ko lên điều.
"Vậy vậy thì nhập vỏ hộp này còn thiếu thốn một chiếc, anh lý giải thế nào?"
Thẩm Ứng Hoài quay đầu sang một bên.
"Anh vẫn hiểu sai sót.

Anh tưởng này là kẹo cao su đặc nên tách bóc đi ra thì trị hiện tại ko nên nên vất chuồn rồi.

Xem thêm: đáng yêu thế này thì biết làm sao đây

Lúc bại liệt anh vẫn căn vặn u rồi, u trình bày là u vẫn mua sắm nó.

Em rất có thể coi nhật kí truyện trò của anh ấy hôm bại liệt, anh ko lừa em.

Xem thêm: thị lang đại nhân đừng chạy

"
Tôi trí tuệ được rằng ngày hôm bại liệt tôi vẫn quá khích động.
Nhưng tôi vẫn còn đó một ít tức phẫn nộ, tôi tức phẫn nộ với Ứng Hoài, tôi cũng phẫn nộ chủ yếu bản thân.
Thẩm Ứng Hoài ôm tôi nhập lòng.
"Xin lỗi, xứng đáng lẽ anh nên liên hệ với phụ thân em sớm rộng lớn."
"Bố sao rất có thể nom trúng gà cay như anh..."
Tôi ko thể ngừng khóc.
"Dạ dạ dạ, đều tự anh ko đảm bảo chất lượng, chớ khóc nữa được ko."
"Em thiệt sự uất ức cho tới bị tiêu diệt, anh đều ko biết ngày hôm bại liệt em vẫn vô nằm trong tức phẫn nộ, vô nằm trong nhức lòng."
Tôi nghe thấy giờ cười cợt nhẹ nhàng của Thẩm Ứng Hoài.
"Đúng vậy, tức phẫn nộ anh nên vẫn lấy trộm không còn quần trong của anh ấy, sợ hãi anh không tồn tại quần trong nhằm đem.

Còn tích lại mang đến anh không?"
Tôi trả tay đi ra tấn công anh ấy một chiếc.
"Em ko có! Em ném chuồn không còn rồi! Anh cười cợt khuôn mẫu gì!"
Thẩm Ứng Hoài hít lên trán tôi.
"Bảo bối căn nhà tất cả chúng ta khi khóc nom cũng dễ thương và đáng yêu, anh nhức lòng đấy."
Sau bại liệt tôi và Thẩm Ứng Hoài dấm dúi thực hiện hoà, Thẩm Ứng Hoài trả tôi về căn nhà, tôi vẫn đứng ở cửa ngõ dính vào Thẩm Ứng Hoài, phụ thân tôi đùng một phát xuất hiện, tôi hãi kinh xoay đầu lại.
"Trừng Trừng, Ứng Hoài, nhập chuồn."
Đôi đôi mắt không thể tinh được của tôi hòn đảo qua quýt hòn đảo lại đằm thắm nhị người chúng ta.
Nửa giờ sau tôi ngồi bên trên ghế sô trộn tuy nhiên chuẩn bị nổ tung đi ra rồi.
"Vậy là phụ thân, phụ thân sớm vẫn biết Thẩm Ứng Hoài là đối tượng người tiêu dùng coi đôi mắt của con cái rồi sao!?"
Bố nhấp một ngụm trà lừ đừ rãi.
"Ừ, tuy nhiên Ứng Hoài khi này cũng ko biết.

Mãi về sau, tao mới mẻ liên hệ với cậu ấy, mong muốn cậu ấy rất có thể che chở đảm bảo chất lượng mang đến đại tè thư bất cần thiết như con cái, cậu ấy mới mẻ biết."
Tôi suy nghĩ một khi.
"Vậy ý kiến đề nghị dữ thế chủ động nấu nướng cơm trắng là..."
Thẩm Ứng Hoài lúng túng.
"Về sau, đều là anh tự động nguyện! Anh đảm bảo!"
Tôi ko ngờ rằng đối tượng người tiêu dùng mới mẻ vẫn ko yêu thương nhau nồng sức nóng, phụ huynh nhị mặt mày đều vẫn quen thuộc nhau và cả nhị Shop chúng tôi đều được phụ huynh thừa nhận, cảm hứng thời gian nhanh quá.
Đến tối tôi dẫn Thẩm Ứng Hoài đi ra cửa ngõ, Thẩm Ứng Hoài nhờ vào khuông cửa ngõ và căn vặn tôi.
"Em vẫn tính cho tới chuyện trở về với anh chưa?"
Tôi đấm nhập ngực anh ấy.
"Bây giờ em không hề là Vân Trừng khốn đốn trước khi nữa rồi, em là Nữu Hỗ Lộc Vân Trừng."
Thẩm Ứng Hoài trả tay đi ra cầm lấy tay tôi, bên trên môi nở một nụ cười cợt như mong muốn dỗ dành tôi.
"Hợp đồng vẫn luôn luôn đem hiệu lực thực thi hiện hành, địa điểm bạn bè mong muốn cho tới rất có thể cho tới."
"Hoặc bất kể lúc nào em mong muốn ăn cơm trắng anh nấu nướng, chỉ việc trình bày với anh là được."
Tôi thực sự quí sự nữ tính Thẩm Ứng Hoài.
Tôi gật đầu.
"Cho nên, em vẫn muốn hít giã từ anh không?"
Tôi vẫn từ chối thì Thẩm Ứng Hoài đã nâng eo tôi lại và hít.
Tôi nhường nhịn như đã biết thành gia chủ cũ cướp đóng góp thiệt rồi.
Nửa năm tiếp theo, bên trên Universal Studios.
Tôi có được bộ quần áo của Học viện Gryffindor tự Thẩm Ứng Hoài gửi cho tới, theo đuổi sự bố trí của anh ấy ấy nhằm tới điểm phượt tôi vẫn hằng ước mong vẫn nên tạm thời gác lại vì thế không tồn tại người tương thích nhằm chuồn nằm trong.
Thẩm Ứng Hoài nằm trong Học viện Slytherin, bộ quần áo màu xanh lá cây thâm càng thực hiện anh ấy Trắng rộng lớn.
Tôi bắt gặp một đoạn phim nhưng mà tôi cực kỳ quí trong không ít năm vừa qua, thời điểm hiện tại nó sinh ra chân thật trước đôi mắt tôi, tôi hoa không còn cả đôi mắt, Thẩm Ứng Hoài vẫn cực kỳ kiên trì tự sướng mang đến tôi, nằm trong tôi ăn những khoản tiêu hóa.
Mỗi khoảnh xung khắc đều khiến cho tôi cảm nhận thấy bản thân không hề gì nên hụt hẫng, thời điểm hiện tại tôi thực sự cực kỳ niềm hạnh phúc.
Khi mùng tối buông xuống, mùng trình thao diễn độ sáng chuẩn bị chính thức, Thẩm Ứng Hoài lấy một cái gì bại liệt kể từ vào bên trong túi đi ra và bịa đặt nó nhập lòng bàn tay tôi.
Tôi nạm nó và vô thức căn vặn anh ấy, "Gì thế?"
Sau bại liệt tôi trả tay lên và bắt gặp một con cái hạc giấy tờ Trắng đang được ở tĩnh lặng trong thâm tâm bàn tay tôi.
Tôi sửng sốt nom lên Thẩm Ứng Hoài.
"Một ngàn con cái hạc giấy tờ của Slytherin chỉ cất cánh cho tới điểm đem người bản thân yêu thương."
Tôi làm thế nào rất có thể ko hiểu rằng, tôi suy nghĩ tôi cũng đoán được Thẩm Ứng Hoài tiếp tục làm cái gi tiếp sau, nước đôi mắt nhập giây lát vẫn trào đi ra.
Thẩm Ứng Hoài lấy vỏ hộp nhẫn cởi đi ra và thiên về phía tôi, phía bên trong là 1 trong cái nhẫn đá quý đơn giản và giản dị và lịch sự.
"Vân Trừng, em đem đồng ý gả mang đến anh không?"
Tôi nhắm đôi mắt lại, nước đôi mắt lăn lóc lâu năm.
"Em đồng ý."
Tối hôm bại liệt, tôi vẫn vẽ một tranh ảnh bàn tay của tôi và Thẩm Ứng Hoài cầm lấy nhau rồi đăng tải Weibo.
"Tôi suy nghĩ sau cuối tôi vẫn nhìn thấy một pháp môn sư rất có thể chuồn nằm trong tôi nghêu du toàn cầu phép màu rồi."
- Hết -.