lúc này đúng khi đó sai

                                    
                                              

Ánh sao chiếu lên khuông cửa sổ, cô tựa vào lòng anh.

"Không phải nói là cuối tháng sau mới tảo trở lại sao?" Cô nói.

Bạn đang xem: lúc này đúng khi đó sai

"Không phải cậu nói nhớ mình sao? Cậu nhớ mình thì mình tới thôi". Anh nói.

Cô khẽ đáp lại một tiếng "Ừ", khuôn mặt vùi nhập lòng anh khá lộ rời khỏi một chút, mắt híp lại, thường xuyên chú nhìn ánh sao chiếu bên trên khuông cửa sổ.

Có cơn gió thổi qua quýt, rèm cửa sổ bị tung rời khỏi, cất cánh lên phấp phới liên tục ko ngừng.

Cô thì thầm nói: "Gia Chú, mình vẫn luôn luôn đợi, đợi tới một ngày có người nói với mình, tía cô mỗi ngày đều sống nhập sự dằn vặt, Lúc tía cô uống rượu tới say khướt đã thú nhận với người tiêu dùng của ông ấy rằng lựa chọn Lúc đó của ông ấy là sai , sai hoàn toàn. Nhưng mà ko có, mình vẫn ko đợi được tin cậy tức như vậy, trái lại, gia đình của ông ấy còn vẫn mãn. Gia Chú, mình nghĩ là mình ko thể đợi nổi tới lúc ông ấy tới khóc lóc trước mặt mẹ mình rồi".

"Thật sự kỳ vọng ông ấy khóc lóc trước mặt mẹ câu thế sao?" Tay của anh để bên trên đỉnh đầu cô, vỗ về.

Cô gật đầu, điều này còn phải nói.

Xem thêm: ỷ sủng mà cưới

"Vậy sau đó thì sao?" Anh hỏi cô.

Vậy sau đó thì sao? Đây đúng là một vấn đề.

Cô suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Mình cũng ko biết, cuộc sống sau này của mình cũng sẽ ko còn bất cứ niềm sung sướng nào nữa rồi, cũng ko vững tía mươi tuổi, bốn mươi tuổi, Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú còn nghịch ngợm trò nghịch ngợm của Tiểu Họa Mi và Tiểu Pháp nữa ko. Gia Chú, mình thấy có thể vừa qua quýt nhị mươi lăm tuổi mình sẽ già rồi, mình sẽ ko còn hăng say nghịch ngợm đùa cùng cậu nữa rồi".

Trên đỉnh đầu truyền tới tiếng thở dài khe khẽ "Lâm Phức Trăn, làm sao mà cậu sống thànhvnhư bà cụ non vậy". Khi nói lời này anh đã nhéo cô một cái.

"Gia Chú, cậu cũng biết đấy, những chuyện của mình đều là giả dối, cái gì mà yêu thương cuộc sống, cái gì mà nhiệt tình nhập sự nghiệp từ thiện, cái gì mà ko bao giờ chịu thất bại, cái gì mà đầy tinh anh thần phiêu lưu, những thứ đó đều là bởi mọi người thích nên mới có, còn mình, mình còn lười biếng rộng lớn ai hết, với lại ..."

Xem thêm: sau khi chia tay

Trong lúc nói chuyện người bị rung rinh chuyển xốc lên, cô cũng lười dãy dụa để mặc mang đến anh bế cô rời khỏi khỏi phòng. Tầng này có bảy căn phòng, nhị phòng dùng làm phòng nghỉ mang đến anh và cô, còn lại đều dùng để mang đến họ nghỉ ngơi giải trí. Phòng của cô và anh cách nhau một ước thang hình tròn, vòng qua quýt ước thang là cô liền nhìn thấy phòng của anh. Cô nói Liên Gia Chú, có thật là cậu đã ngồi mười mấy tiếng đồng hồ bên trên máy cất cánh ko vậy, mình cũng ko muốn bóc lột sức lao động đâu.

"Lâm Phức Trăn, cậu lầm rồi, người tối ni phải lao động là cậu". Anh cúi đầu nhìn cô.

Đây ko phải là lần đầu tiên Lâm Phức Trăn tỉnh dậy ở phòng của Liên Gia Chú, lúc tiếng gõ cửa vang lên đầu của Lâm Phức Trăn đang được gối bên trên vai của Liên Gia Chú, tay đùa nghịch một hồi bên trên cúc áo bên trên ngực của anh, cài vào lại mở rời khỏi, mở rời khỏi lại cài vào, phía trên là một buổi sáng vô công rỗi việc.