mộng nhu tình

*Chương này còn có nội dung hình ảnh, nếu như bạn ko thấy nội dung chương, sung sướng lòng nhảy cơ chế hiện tại hình hình ảnh của trình duyệt nhằm hiểu.

Edit: Quanh

Bạn đang xem: mộng nhu tình

Beta: Nhược Vy

Châm cứu vớt rộng lớn chục ngày, suýt nữa cần kể từ vứt, demo đem thanh lịch cách thức không giống.

Nào biết buổi sáng sớm thời điểm ngày hôm nay, khi Mộ Dung Hằng demo vực dậy ngoài xe cộ lăn kềnh, lại xẩy ra kỳ tích.

Ban đầu hắn nhận định rằng tiếp tục giống như như lúc trước, còn còn chưa kịp đứng lên tiếp tục lại té ngồi.

Khương Linh Lung đứng cạnh bên, khẩn trương nhìn, hoảng hốt Mộ Dung Hằng té xuống. Mấy thời nay nường không ngừng nghỉ nhìn tướng tá công một thứ tự lại một thứ tự lăm le đứng lên, rồi một thứ tự lại một thứ tự té xuống.

Thật rời khỏi Mộ Dung Hằng chẳng sao, thất bại thì demo lại, tuy nhiên Khương Linh Lung vô nằm trong nhức lòng, rất nhiều lần nường mong muốn răn dạy Mộ Dung Hằng kể từ vứt, tuy nhiên nhìn hắn chấp nhất mong muốn đứng lên vì vậy thì ko đành lòng. Nàng khẩn trương nhìn Mộ Dung Hằng, vươn tay, tùy thời sẵn sàng nâng lấy hắn.

Tay Mộ Dung Hằng chống phía trên tay vịn xe cộ lăn kềnh, sử dụng mức độ, đằm thắm thể từ từ đứng lên. Chân va vấp khu đất, hắn hít một khá thiệt thâm thúy, lừ đừ rãi buông tay vịn xe cộ lăn kềnh rời khỏi, vẫn đang còn chút hoảng hốt, đôi bàn tay khá thả lỏng rời khỏi tức khắc cầm lại.

Tay đầy đủ lực nhằm rất có thể chống nâng đằm thắm thể hắn, tuy nhiên hắn mong muốn tập luyện chân của tôi.

Khương Linh Lung ở cạnh bên không ngừng nghỉ răn dạy, "Tướng công, ngài kể từ kể từ, chớ gấp rút, cảnh giác chút."

Vốn Mộ Dung Hằng đang được khẩn trương, tuy nhiên nghe tiếng nói dịu dàng êm ả của Khương Linh Lung, lòng tự nhiên trở thành yên lặng ổn định. Hắn thở thâm thúy, từ từ buông tay rời khỏi, bám theo phiên bản năng nhưng mà dồn rất là vô đùi.

Vốn tưởng rằng tiếp tục té xuống, mặc dù vậy hắn lại chống nâng được. Tuy rằng nhị chân vẫn còn đó lập cập rẩy, tuy nhiên ko té xuống ngay lập tức, chuyện này tiếp tục đầy đủ khiến cho hắn hưng phấn.

Khương Linh Lung cũng khá hưng phấn, "Trời ạ! Tướng công! Ngài đứng được rồi, ngài thiệt sự đứng được rồi!"

Mộ Dung Hằng khích động ko trình bày nên tiếng, hắn ko biết nên sử dụng kể từ gì nhằm tưởng tượng tâm tình bản thân thời điểm hiện nay. Kích động, hưng phấn, mừng như điên...Tất cả đều ko thể biểu diễn miêu tả không còn tâm tình của hắn.

Từ Khi nhị chân trúng độc, ko thể di chuyển, khoảng chừng thời hạn đấy, nhị chữ vô vọng cũng ko thể biểu diễn miêu tả không còn tâm tình của hắn. Hắn cảm nhận thấy tồn bên trên không thể ý nghĩa sâu sắc gì nữa.

Hắn ở mơ cũng ko suy nghĩ cho tới, mặc dù vậy bản thân còn tồn tại thời cơ được đứng lên một đợt nữa.

Hắn vô nằm trong khích động, tuy rằng thời hạn vực dậy ngắn ngủi, tuy nhiên tối thiểu đã và đang mang lại hắn kỳ vọng, rồi sẽ sở hữu một ngày, hắn tiếp tục giống như như lúc trước, rất có thể di chuyển, rất có thể cưỡi ngựa, rất có thể săn bắn thú, rất có thể tấn công giặc. Mộ Dung Hằng như mò mẫm lại được sự khí phách nhiệt huyết trước cơ, một Mộ Dung Hằng vì vậy mới mẻ xứng song với nương tử đảm bảo chất lượng của hắn.

Khương Linh Lung khích động chạy đi tìm kiếm Lục Tòng Dung.

Lục Tòng Dung đánh giá cảnh giác mang lại Mộ Dung Hằng, bắt hắn vực dậy một đợt nữa.

Có kinh nghiệm tay nghề thứ tự thứ nhất, lá gan lì Mộ Dung Hằng to hơn, khi đứng lên tiếp tục nhanh gọn lẹ buông tay rời khỏi, thời điểm hiện nay hắn cũng kiên trì đứng thời gian dài rộng lớn.

Lục lão đầu thỏa mãn vuốt râu, "Xem rời khỏi là mò mẫm đích cách thức trị căn bệnh rồi, bám theo trường hợp lúc này của ngươi, qua loa nửa mon là rất có thể thấy sản phẩm."

"Đa tạ thần y!" Mộ Dung Hằng khích động, cũng vô nằm trong hưng phấn, hắn chỉ hận ko thể tức khắc đứng lên.

Lục lão đầu xua tay, nói: "Nếu rất có thể đứng lên, tiếp sau, thường ngày đi dạo khoảng chừng nửa canh giờ (một tiếng), tập luyện cơ bắp ống chân, không ít cũng đều có hiệu suất cao."

"Được."

Những ngày tiếp đến, Khương Linh Lung nâng Mộ Dung Hằng di chuyển vô Sảnh. Ban đầu trong cả đứng cũng ko đứng được, lúc này thường ngày nhờ vào Khương Linh Lung nâng, hắn cút ngay gần nửa canh giờ, có những lúc Khương Linh Lung buông hắn rời khỏi, hắn còn rất có thể tự động cút được nhị bước.

Tiến cỗ vì vậy, thiệt khiến cho người không giống hưng phấn.

Hắn gấp rút ko hóng nổi, nhanh chóng mong muốn đảm bảo chất lượng lên.

Rèn luyện cả một buổi sáng sớm dọc xung quanh Sảnh, Mộ Dung Hằng tiếp tục cảm biến rõ ràng rộng lớn tri giác của nhị chân.

Hắn cầm tay Khương Linh Lung, nhã hứng nói: "Lung Nhi, đặc biệt nhanh chóng thôi tớ tiếp tục đứng được, nường sở hữu biết lúc này việc tớ mong muốn thực hiện nhất là gì không?"

Khương Linh Lung nhấp lên xuống đầu, hai con mắt to tướng tròn trĩnh xoe nhìn hắn, "Không biết."

Khóe môi Mộ Dung Hằng nhếch lên, đằm thắm thể tiến thủ lên phía đằng trước, song môi rét độ ẩm va vấp vô tai Khương Linh Lung, ở vòng tai nường nhẹ nhàng tiếng nói bao nhiêu chữ.

Khương Linh Lung nghe được thì cả mặt mày đỏ hỏn bừng, oán thù trách cứ liếc Mộ Dung Hằng một chiếc, "Tướng công, ngài thiệt vô lại."

Mộ Dung Hằng nhìn khuôn mặt mày nhỏ đỏ hỏn bừng của Khương Linh Lung, ko nhịn được nhưng mà mỉm cười rời khỏi giờ đồng hồ, giơ tay xoa đầu nường, mỉm cười nói: "Cái này nhưng mà bảo vô lại? Xem rời khỏi thiệt sự cần nhanh gọn lẹ đảm bảo chất lượng lên, nhằm nường nhìn coi đồ vật gi mới mẻ gọi là chân chủ yếu vô lại."

Lúc hắn trình bày tiếng này, hai con mắt nhìn Khương Linh Lung, ái muội vô đôi mắt ko chút lấp lốt.

Khương Linh Lung vô nằm trong xấu xí hổ, đấm nhẹ nhàng bẫy vai hắn một chiếc, "Tướng công, ngài bắt nạt thiếp."

Mộ Dung Hằng mỉm cười, mày mặt toàn là ý mỉm cười tự do.

Trên hiên chạy dài, Mộ Dung Thâm nhìn Tứ ca mỉm cười, cũng ko ngoài cong khóe môi. Lâu lắm rồi hắn ko thấy Tứ ca mỉm cười sung sướng vì vậy.

Từ Khi xẩy ra chuyện, hắn tận mắt chứng kiến Tứ ca kể từ khí phách nhiệt huyết trở nên kẻ tàn truất phế, một ngày dài chật vật nhốt bản thân vô chống, từng sở hữu một thứ tự, hắn nhận định rằng Tứ ca sẽ không còn Chịu đựng được nữa, nhưng mà chủ yếu vô khi Tứ ca trở ngại nhất cơ, Hoàng tổ khuôn tứ hít Tứ tẩu mang lại Tứ ca.

Hắn thấy tâm tình Tứ ca dần dần đảm bảo chất lượng lên, thấy Tứ ca một đợt nữa sở hữu kỳ vọng sinh sống.

Hiện giờ, rốt cuộc cũng rất có thể vực dậy ngoài xe cộ lăn kềnh, tuy rằng rằng trong thời điểm tạm thời ko thể đứng ngồi giống như người thông thường, tuy nhiên mới mẻ nhị mươi ngày ngắn ngủi ngủi trôi qua loa ngay lập tức sở hữu hiệu suất cao vì vậy, tin cậy rằng ko cần thiết bao lâu, Tứ ca tiếp tục rất có thể phục sinh như lúc trước..

"Tứ gia, Tứ phu nhân, Thất gia, ăn cơm!" Nhiếp Vân sung sướng mừng chạy cho tới, vẫy tay với Mộ Dung Hằng ở ngoài Sảnh.

Khương Linh Lung hấp tấp mỉm cười, "Ai domain authority, cho tới đây!"

Khương Linh Lung sẵn sàng lấy xe cộ lăn kềnh mang lại Mộ Dung Hằng, Mộ Dung Hằng nhấp lên xuống đầu, "Không cần thiết, nâng tớ thông qua đó, lúc này tớ rất có thể cút rồi."

Đôi đôi mắt Khương Linh Lung cong cong, nói: "Được, tướng tá công."

...

Nhiếp Vân vào trong nhà nhà bếp bưng đồ ăn, thấy bên trên mâm sở hữu một đĩa thịt băm mùi hương cá [1] ngay lập tức sửng bức, "Sư tỷ, sao thời điểm ngày hôm nay lại thực hiện thịt băm mùi hương cá? Sư tỷ đã trải thịt băm mùi hương cá rộng lớn chục ngày rồi!"

Thật là kỳ kỳ lạ, trước cơ sư tỷ nấu bếp đặc biệt đa dạng mẫu mã mà? Sao lúc này lại thực hiện thịt băm mùi hương cá? Lại còn ngày nào thì cũng thực hiện.

Lục Song Ngưng bị chất vấn, mặt mày ửng đỏ hỏn rơi rụng bất ngờ, "Đệ... Đệ chất vấn nhiều vì vậy thực hiện gì! Sư tỷ quí thực hiện, đệ ko quí thì chớ ăn!"

Nhiếp Vân tự động dưng bị mắng, vuốt mũi nói: "Đệ ko quí ăn, tuy nhiên dường như vị Thất gia cơ đặc biệt quí ăn."

Lục Song Ngưng tương tự bị dẫm vô chân, ko ngoài đựng cao giọng "Ai da! Đệ trình bày nhiều tiếng bất nghĩa vì vậy làm cái gi, nhanh chóng bưng món ăn cút."

"Được được, tiếp tục biết."

Nhiếp Vân bưng thịt băm mùi hương cá cút rồi, Lục Song Ngưng nhìn chằm chằm miếng thớt, ko tự động giác nhưng mà nhíu mi.

Lục Song Ngưng, ngươi ngược thực là sở hữu căn bệnh.

...

Lúc ăn cơm trắng, Lục lão đầu trình bày với Khương Linh Lung: "Chút nữa lão dạy dỗ cơ hội châm huyệt vị nằm trong thủ pháp châm kim mang lại ngươi, tuy rằng lúc này chân tướng tá công ngươi đã mang trở thành đảm bảo chất lượng đẹp mắt vẫn cần thiết chữa trị ngôi trường kỳ, thường ngày châm kim một thứ tự, cứ vì vậy nửa năm, cho đến khi trọn vẹn ổn định rồi, vẫn cần chữa trị châm kim, hoảng hốt về sau tái ngắt vạc."

Bởi vì như thế cần châm kim vô nửa năm, nhưng mà Mộ Dung Hằng không tồn tại năng lực cứ phía trên núi, vì vậy dạy dỗ chuyên môn mang lại nương tử hắn là tốt nhất có thể.

Dĩ nhiên Khương Linh Lung cũng biết chuyện này, đơn giản nường ko tin cậy vô bản thân, thấp thỏm hỏi: "Thần nó gia gia, liệu tớ sở hữu thực hiện được không? Nếu tớ học tập ko được, đâm sai huyệt vị thì sao?"

Lục lão đầu nói: "Tuy nha đầu ngươi nhìn sở hữu khá ngốc, tuy nhiên nhưng mà ko đến mức độ trong cả chuyện này cũng ko thực hiện được chứ?"

Khương Linh Lung nghe đoạn, há to tướng đôi mắt nhìn.

Mộ Dung Hằng nhíu mi, đặc biệt bênh vực người của tôi, "Lão thần nó, tớ cảm nhận thấy dường như ngài hiểu nhầm nương tử tớ rồi, nương tử tớ đặc biệt mưu trí."

"Ai domain authority, cần không? Trí mưu trí của nường cũng không thực sự rõ rệt."

Mộ Dung Hằng: "..."

Khương Linh Lung tủi đằm thắm bẹp mồm, nhìn Mộ Dung Hằng.

Mộ Dung Hằng cầm chặt tay nường, "Không sao, vi phu biết nường mưu trí là được, sở hữu một trong những người ánh nhìn ko được đảm bảo chất lượng mang lại lắm."

Nói đoạn, còn liếc đôi mắt nhìn Lục lão đầu.

Lục lão đầu: "..."

Lục lão đầu đang được ăn cơm trắng, đùng một phát cảm nhận thấy sở hữu gì này là kỳ lạ. Không biết sao lại thế, tiếp tục bao nhiêu ngày thời điểm ngày hôm nay rồi, lão cảm nhận thấy sở hữu nơi nào ko tương thích, tuy nhiên trong những khi tức thời lại ko thể trình bày rốt cuộc là ko đích nơi nào.

Xem thêm: tác giả bắc nam

Ông ngắc ngứ nói: "Sao bao nhiêu thời nay tớ lại cảm nhận thấy thiếu thốn cái gì nhỉ?"

Tiếng trình bày vừa phải dứt, đái thiết bị nhi Nhiếp Vân ngay lập tức tiếp chuyện, "Thiếu tiếng nói của sư tỷ, sư phụ, ngài ko cảm nhận thấy đi dạo này sư tỷ đặc biệt yên lặng tĩnh sao?"

Lục lão đầu: "Ha ha, con cái trình bày mới mẻ thấy đúng!"

Ông tức khắc vươn tay, sờ vô trán Lục Song Ngưng, "Nha đầu Song Ngưng, ko cần trúng lặn cơ chứ?"

Ngày thông thường Lục Song Ngưng trình bày thật nhiều, xuyên suốt ngày nhai nhải, toàn cỗ đỉnh núi đều là tiếng nói ríu rít của nường. Trong núi chỉ mất tía người thầy trò chúng ta, tuy nhiên cũng chính vì sở hữu Lục Song Ngưng, ngày ngày trôi qua loa thập phần náo sức nóng.

Tuy nhiên bao nhiêu thời nay Lục Song Ngưng lại trở thành không nhiều trình bày, cũng ko rộng lớn giọng tiếng ồn ào, vì vậy Lục lão đầu mới mẻ cảm nhận thấy ko tương thích, tuy nhiên trong những khi tức thời ko vạc xuất hiện, thời điểm hiện nay nghe đái thiết bị nhi trình bày, đùng một phát thức tỉnh.

"Ai domain authority, ko rét, cũng ko vạc căn bệnh cần không? Nha đầu Song Ngưng, hình tượng văn tĩnh này sẽ không giống như con cái." Lục lão đầu thập phần khó khăn hiểu, nhâm nhẩm trình bày một câu.

Lục Song Ngưng kéo tay sư phụ xuống, đang được sẵn sàng thủ thỉ, đùng một phát Mộ Dung Thâm đối lập trình bày, "Lục thần nó, ko cần tớ trình bày chứ thiết bị đệ này của ngài từ trên đầu cho tới cuối đều không phù hợp hình tượng văn tĩnh, mong muốn trình bày văn tĩnh, Tứ tẩu ngôi nhà tất cả chúng ta mới mẻ là văn tĩnh, đái cẩu muội... Hừm, tương tự phái nam nhân vậy."

Lục Song Ngưng nghe đoạn, đùng một phát đập bàn, "Tiểu láo đản, ngươi trình bày loại gì?!!!"

Mộ Dung Thâm nắc nỏm nói: "Xem cút coi cút, phiên bản tính vỡ lở rồi."

"Ai domain authority, nha đầu Song Ngưng, xem xét hình tượng, hình tượng!"

"Hình tượng loại rắm!" Lục Song Ngưng chuẩn bị tức điên rồi! Nam nhân thúi, dám trình bày nường giống như phái nam nhân?

Nàng giống như phái nam nhân địa điểm nào? Nàng giống như phái nam nhân địa điểm nào?!

Lục Song Ngưng vô nằm trong tức tức giận, tuy nhiên phái nam nhân đối lập lại rời khỏi vẻ ko tương quan cho tới bản thân, cố gắng đũa gắp số thịt băm mùi hương cá nường thực hiện.

Nàng thực hiện số thịt băm mùi hương cá, hầu hết chỉ mất Mộ Dung Thâm ăn, chỉ mất hắn quí.

Lục Song Ngưng nhìn chằm chằm đồ ăn bên trên bàn, đùng một phát trong trái tim cảm nhận thấy hốt hoảng, ko hóng Mộ Dung Thâm gắp đồ ăn, nường tiếp tục bưng loại đĩa lên.

Mộ Dung Thâm sửng bức, "Ngươi làm cái gi vậy?"

Lục Song Ngưng tức tức giận cắm răng, "Tiểu cẩu muội thì đương nhiên là mang theo mang lại chó ăn! Ngài triệu phú cao cao bên trên thượng, tớ trên đây phục dịch ko nổi!"

Nói đoạn ngay lập tức xoay đầu, bưng đĩa thịt băm mùi hương cá còn dư rộng lớn 1/2 ra bên ngoài, bỏ vô vô chén bát đái bất điểm, "Tiểu bất điểm, cho tới ăn cơm!"

"..."

...

Cơm nước đoạn quay trở lại chống, Lục lão đầu dạy dỗ Khương Linh Lung cơ hội châm kim.

Khương Linh Lung cố gắng châm, khẩn trương cho tới nấc tay không ngừng nghỉ lập cập, Mộ Dung Hằng kéo tay nường, dịu dàng êm ả yên ủi, "Lung Nhi, nường chớ hoảng hốt, bám theo tiếng thần nó trình bày, cứ việc châm là được."

Khương Linh Lung hoảng hốt hãi, hoảng hốt cho tới nấc lòng bàn tay sụp đổ giàn giụa những giọt mồ hôi, "Tướng công, thiếp hoảng hốt..."

"Đừng hoảng hốt, tớ tin cậy nường."

Mộ Dung Hằng cầm chặt tay Khương Linh Lung, ánh nhìn kiên lăm le nhìn nường.

Khương Linh Lung nhìn hắn, đột điềm tĩnh quay về.

Nàng thở thâm thúy, ngồi quỳ gối trước nệm, bám theo tiếng Lục lão đầu trình bày, đâm châm thứ nhất vô huyệt vị.

Có chút stress, nường ngửng đầu dò la Lục lão đầu, "Thần nó gia gia, là điểm này sao?"

Lục lão đầu vuốt râu gật đầu, "Không sai, coi rời khỏi thực sự người đặc biệt mưu trí."

Được thần nó khen ngợi mưu trí, Khương Linh Lung sở hữu phần tin cậy tưởng, thở điềm tĩnh, lừ đừ rãi đâm ngân châm vô thâm thúy vô huyệt vị.

"Rất đảm bảo chất lượng." Lục lão đầu khen ngợi nường, "Chính là địa điểm cơ, ngươi ghi nhớ kỹ."

Khương Linh Lung gật đầu, "Ta ghi nhớ rồi."

Châm thứ tự loại nhất đoạn, bao nhiêu thứ tự sau ngay lập tức xuống tay đảm bảo chất lượng rộng lớn, vô phút chốc tiếp tục châm đúng chuẩn toàn bộ những huyệt vị.

Đương nhiên, sau khoản thời gian châm đoạn, khắp cơ thể Khương Linh Lung tiếp tục bám giàn giụa những giọt mồ hôi.

Lục lão đầu nói: "Quen tay hoặc việc, đấy là thứ tự thứ nhất, thực hiện nhiều tăng vài ba thứ tự là rất có thể thành thục."

Khương Linh Lung gật đầu, "Ta tiếp tục biết, cảm ơn thần nó gia gia."

Lục lão đầu đứng lên ngoài ghế, đấm đàng sau sườn lưng, "Ai domain authority, lão nhân tuổi hạc rộng lớn, ngồi lâu ngay lập tức nhức sườn lưng, quay trở lại ngủ trên đây."

"Thần nó gia gia cút từ tốn."

Lục lão đầu cút rồi, Khương Linh Lung mới mẻ về lại mép nệm, chất vấn Mộ Dung Hằng, "Tướng công, ngài cảm nhận thấy thiếp châm sở hữu nhức không? Là thiếp châm nhức hoặc Lục thần nó châm nhức."

Mộ Dung Hằng cong môi mỉm cười, "Đương nhiên là Lục thần nó, Lung Nhi của tớ nhức lòng tớ vì vậy, sao dám nặng nề tay."

Khương Linh Lung nghe đoạn, thời điểm hiện nay mới mẻ nở nụ mỉm cười.

"Tướng công, tất cả chúng ta ngủ trưa cút, ăn no ngay lập tức mong muốn ngủ."

Mộ Dung Hằng phụt mỉm cười rời khỏi giờ đồng hồ, yêu thương chiều xoa đầu Khương Linh Lung, "Tiểu trư, ăn no ngay lập tức mong muốn ngủ."

Khương Linh Lung mỉm cười, "Ta mới mẻ ko cần là đái trư, đái trư là loại dạng này..."

Nàng trình bày, ngón trỏ tay cần nhẹ dịu đẩy mũi, ồm ồm nói: "Đây mới mẻ là mũi heo."

Mộ Dung Hằng nhảy mỉm cười không ngừng nghỉ, ko nhịn được nhưng mà xoa đầu Khương Linh Lung, "Nha đầu này, sao lại đáng yêu và dễ thương như vậy? Nàng mong muốn bắt vong hồn của bổn vương vãi cút sao?"

Khương Linh Lung mỉm cười tủm tỉm nhìn hắn, "Thiếp mong muốn hồn của chàng, chàng đồng ý sao?"

"Đương nhiên, sao lại ko cho? Nàng mong muốn mệnh của tớ, tớ cũng cho!" Mộ Dung Hằng trình bày, giơ tay chế trụ đầu Khương Linh Lung, vùi nường vô thâm thúy vô lồng ngực hắn, cúi đầu hít nường...

Ăn cơm trắng chiều đoạn, Lục Song Ngưng ở vô chống, phía trên nệm bắt chân chéo cánh, ngây ngốc nhìn chằm chằm nóc nệm.

Bên ngoài lại truyền cho tới giờ đồng hồ đàn du dương, phiêu đãng cả đỉnh núi.

Lại bắt đầu!

Lục Song Ngưng nhíu mi, lấy gối lấp lỗ tai, vốn liếng dĩ không thích nghe, tuy nhiên lại ko tự động giác dựng lỗ tai lên.

Trong viện sở hữu một cây đàn, năm cơ Lục Song Ngưng mong muốn học tập đàn, Lục lão đầu nhờ người thực hiện mang lại nường. Kết ngược nường học tập ko cho tới nhị ngày ngay lập tức la hét vượt lên trên khó khăn, không tồn tại hào hứng, vì vậy cây đàn này vẫn luôn luôn đặt tại bàn đá vô Sảnh, bám giàn giụa tro lớp bụi.

Ngày ngày ở vô núi nhàm ngán, Mộ Dung Thâm không tồn tại việc gì, đàn một nhị khúc thịt thời hạn.

Lục Song Ngưng ở vô chống, trộm nhếch mồm. Đánh đàn lợi sợ hãi thì sao? Khoe vùng loại gì?

Khinh thông thường thì coi thường thông thường, tuy nhiên nường vẫn ko nhịn được nhưng mà trườn thoát ra khỏi nệm, tiếp cận mặt mày hành lang cửa số, cảnh giác há một góc hành lang cửa số, rời ở đàng sau, lặng lẽ nhìn rời khỏi phía bên ngoài.

Mộ Dung Thâm khoác ngôi trường bào blue color nhạt nhẽo, mặt mày người hắn là tuyết White xoá, hắn ngồi tại phần cơ tương tự ánh dương, thú vị ánh nhìn người không giống.

Lục Song Ngưng bĩu môi. Không thể ko quá nhận, hình thức đái láo đản này đặc biệt đẹp mắt, tấn công đàn cũng rất đảm bảo chất lượng, đó là tính cách ko đảm bảo chất lượng, còn quí đối nghịch ngợm với nường, còn... Còn Khi dễ dàng người tớ...

Lục Song Ngưng tự nhiên ghi nhớ cho tới ngày cơ, bám theo phiên bản năng va vấp vô môi bản thân.

Đã qua loa lâu vì vậy, tuy nhiên ngày ấy, cảm hứng giá rét va vấp vô môi nường, ở vô đầu sao cũng ko vứt được.

Nàng thiệt sự ko biết, sao lại sở hữu người xấu xí như vậy?

_________

[1] Thịt băm mùi hương cá (Yuxiang shredded pork): một đồ ăn thịnh hành vô nhà hàng ăn uống Tứ Xuyên, "hương cá" ở trên đây chỉ việc đồ ăn sở hữu mùi hương cá, tuy nhiên trong bộ phận nguyên vật liệu không tồn tại cá, mùi vị tanh của cá bắt mối cung cấp kể từ cơ hội trộn chế gia vị như ớt đỏ hỏn, hành tây, gừng, tỏi, đàng, muối hạt, nước tươngmột cơ hội quánh biệt

Xem thêm: hoá ra st.paul không đau thương

Hình hình ảnh thịt băm mùi hương cá:

Video chỉ dẫn thực hiện thịt băm mùi hương cá

Video chỉ dẫn thực hiện thịt băm mùi hương cá: