nắm nhầm một bàn tay tìm được người như ý

Nắm khuyết điểm 1 bàn tay, tìm ra người như mong muốn (Tặng kèm cặp Postcard ...

Cô nường Hải Nguyệt bảo ngốc thì ko ngốc, rằng hiền hậu cũng chẳng hiền hậu, tuy nhiên hễ hoảng sợ tiếp tục rớt vào hiện tượng miệng thời gian nhanh rộng lớn não, vạ mồm cần thông thường tự thân.

Ngày họp lớp, bên dưới sự “uy hiếp” của nhì con bạn đằm thắm, Hải Nguyệt đưa ra quyết định nghịch tặc rộng lớn một phiên, vờ vĩnh bắt tay các bạn cũ test mò mẫm tình nhân đương. Ai ngờ trong những khi cần thiết nhất, cô vắt khuyết điểm tay của đại thần năm xưa, lại còn ngỏ câu nói. “mạo muội lấy cậu nhé” chứ không hề cần “mạo muội dắt cậu nhé”. Choáng rộng lớn là cô sẽ có được câu vấn đáp “được” đẫy dứt khoát và nụ cười cợt rực rỡ của thằng bạn Đông Văn nằm trong khóa.

Bạn đang xem: nắm nhầm một bàn tay tìm được người như ý

Trong khi vạn sự mệt mỏi, Hải Nguyệt cứ vậy tuy nhiên tự nguyện mua sắm vé, tự động nguyện đứng ngóng, tự động hóa trèo lên thuyền giặc, à khuyết điểm lên tàu cao tốc trên không, rồi lần thần dắt người về căn nhà tung ra cha mẹ tuy nhiên không hiểu biết vì như thế sao bản thân thực hiện vậy. Trong khi con bạn vẫn mơ hồ nước, đứa bạn Đông Văn vẫn kể từ từ xông nhập cuộc sống đơn thân của cô bé, nụ hít trước tiên lên đàng, tối trước tiên cũng đương nhiên ra mắt. Kể cũng kỳ lạ Khi Hải Nguyệt ko rõ rệt lòng bản thân thế nào là, tuy nhiên cô hoàn toàn có thể rất rất đương nhiên Khi thì thầm với Đông Văn mặt hàng bao nhiêu giờ đồng hồ đeo tay. Còn Đông Văn lại thắc thỏm lo lắng vì như thế cung hành động tự nhiên của nữ giới bản thân lâu năm tận bao nhiêu vòng ngược khu đất. Có phiên bọn họ suýt lao vào viên Dân chủ yếu lên đường ĐK nếu như không biến thành cú Smartphone của Quan Nhung thức tỉnh.

Xem thêm: trọng sinh chi tướng quân vs tướng quân

Cho cho tới ngày Hải Nguyệt bắt gặp u Đông Văn, cô trừng trị hình thành kín mươi năm được cất giấu kín nhập thư chống nhà của bạn trai. Cái-người-dứt-khoát-“Được” ở cuộc họp lớp vẫn lặng lẽ lưu giữ tấm hình chụp công cộng của nhì người năm tê liệt. Mười năm rồi vẫn đang còn người ghi nhớ cho tới cho dù cô ko khi nào nghe biết. Cũng may, phiên này người dân có cung hành động tự nhiên đủng đỉnh vẫn không thể sinh sống lờ đờ nữa. Cô lại lên plan tỉnh tỏ nhập cuộc họp lớp, rồi giành rơi rụng câu nói. cầu hít một cơ hội bức sắng vì như thế không thích mong chờ thêm thắt tích tắc nào là.

Truyện ngọt, ngọt, ngọt ơi là ngọt. Hai bàn sinh hoạt hội ngộ nhau sau mươi năm, ban sơ vì như thế sai tuy nhiên bắt khuyết điểm tay nhau, về sau sửa sai bằng phương pháp cần lấy đằm thắm báo đáp. Đôi mặt mũi hạnh phúc sinh sống hòa thuận đến tới đầu bạc răng long. Tiếc là truyện ngắn ngủn quá!

Tác giả

Bình luận