nghe nói ảnh đế có hậu trường

Chương 1

*Chương này còn có nội dung hình ảnh, nếu như khách hàng ko thấy nội dung chương, sướng lòng nhảy chính sách hiện nay hình hình ảnh của trình duyệt nhằm gọi.

Bạn đang xem: nghe nói ảnh đế có hậu trường

Ánh mặt mũi trời chiếu lên trên tấm rèm hành lang cửa số White tinh ma, thực hiện ánh lên một chừng cong xinh rất đẹp, từ từ phóng đại, sáng sủa rõ rệt.

Hàng mi lâu năm khẽ động, phanh rời khỏi. Dung Trạm khẽ gạt cánh tay đang được khoát bên trên người bản thân xuống, Chịu đựng đựng sự nhức nhối của khung người, kể từ ở bên trong gầm tủ ăn mặc quần áo mang ra một cỗ tây trang và cái áo sơ-mi được là phẳng lì, lại nhuần nhuyễn phanh ngăn kéo, mang ra một cái qυầи ɭóŧ đen giòn, đóng góp ngăn kéo nhập, động tác trôi chảy cho tới chủ yếu nó cũng bất thần, thì thầm cười cợt nhạo phiên bản thân thuộc, rõ rệt là đang được trong nhà người tớ vậy nhưng mà ngẫu nhiên cứ như trong nhà bản thân vậy.

Đi nhập chống tắm, phanh vòi vĩnh hoa sen, tùy ý nhằm làn nước chảy lên thân thuộc thể rắn có thể. Từ nhập gương nom những dấu tích rải chan chứa bên trên ngực, nó khẽ chau mi, cái thương hiệu này sẽ không thể cần thiết thận rộng lớn một chút ít được hoặc sao? Quảng cáo ngày ngày hôm nay có lẽ rằng lại cần lùi lại rồi. Đây đang được là phiên loại tía vì như thế thân thuộc thể ko tự do thoải mái nhưng mà cần lùi con quay, nó cũng không hề mặt mũi mũi này nhằm gặp gỡ quản lí lí nữa.

"Rầm!" một giờ, cửa ngõ chống tắm phanh rời khỏi, Dung Trạm liếc đôi mắt qua chuyện một chiếc, mặt mũi ko xúc cảm giá tiền nhạt nhẽo nối tiếp thao tác của tôi.

Cố Tiếu An vừa phải ngáp vừa phải cào cào làn tóc cộc mất mặt trật tự động, đôi mắt nhắm đôi mắt phanh, trải qua tấm kính nhập trong cả bắt gặp thân thuộc thể trẻ khỏe bên dưới làn nước của những người phía bên trong, từng động tác rất rất giản dị và đơn giản ngẫu nhiên tuy nhiên lại lan rời khỏi sự chết mệt hoặc bức người.

Tiểu đệ đệ bên dưới lại sở hữu Xu thế ngóc đầu dậy, Cố Tiếu An cố mức độ nhịn xuống, thống khoái nhưng mà xử lý trận đánh sinh lí này, từng giây từng phút cố nhẫn nhịn nhằm phiên bản thân thuộc ko xúc động nhưng mà hóa thân thuộc trở nên sói, thở lâu năm một khá, người này trái khoáy thực không tồn tại chút tự động giác này không còn.

Đến Khi Dung Trạm ra đi đang được là tía mươi phút sau. Cố Tiếu An ngửng đầu nom đồng hồ thời trang đang làm việc đầu nệm, thực sự người dân có bệnh dịch thật sạch, rõ rệt trước lúc ngủ đang được tắm qua chuyện.

"Tối ni em sẽ không còn về." Dung Trạm khoác một cái sơ-mi White, ngón tay thon lâu năm download lại từng cái cúc một, hạ thân thuộc chỉ khoác độc một cái qυầи ɭóŧ.

Từ khía cạnh của Cố Tiếu An, chiều lâu năm của cái sơ-mi White chỉ vừa phải đầy đủ bao phủ chuồn cặp mông cong vểnh, vừa phải thần túng lại chết mệt người, khiến cho hắn mong muốn ngay lập tức đè người tớ rời khỏi ăn sạch sẽ, nuốt không còn nhập bụng, căn phiên bản ko nghe rõ rệt nó đang được trình bày gì, một lòng trầm chết mệt nhập những động tác ưu nhã như thẩm mỹ ấy.

Việc hắn quí thực hiện nhất đó là ngắm nhìn và thưởng thức nó, nom từng động tác ưu nhã thong dong như cảnh con quay chậm rì rì bên dưới ống kính, cảnh giác khoác vào cụ thể từng cái từng cái ăn mặc quần áo, tiếp sau đó hắn tiếp tục lại kể từ từ túa từng cái từng cái xuống, nom nó kể từ điềm tĩnh kềm chế, tiếp sau đó chính thức dần dần mất mặt kiểm soát, sau cuối cần tỉ ti van ân xá.

Hắn suy nghĩ, phía trên có lẽ rằng đó là lạc thú lớn số 1 đời này của tôi, không tồn tại loại không giống.

Cố Tiếu An tuy rằng đôi mắt nom máy tính bảng ipad nhưng mà dư quang quẻ lại luôn luôn bịa bên trên người nó, cho tới Khi nó download xong xuôi cái cúc áo sau cuối.

"Lại phía trên." Khóe đôi mắt Cố Tiếu An đem ý cười cợt, giọng điệu lại sở hữu một chút ít uy nghiêm ngặt rất khó phát hiện, khiến cho người không giống kiềm lòng ko được nhưng mà cần nghe theo gót câu nói. hắn, tương tự bị kiểm soát.

Dung Trạm nom xuống cái qυầи ɭóŧ ko bao phủ được gì bản thân đang diện, do dự nhị giây, sau cuối vẫn bước vào, nó biết ngăn chặn khẩu lệnh của hắn sẽ sở hữu kết viên thảm thế nào. Y còn lưu giữ rõ rệt, phiên cơ tôi đã cần phía trên nệm trong cả tía ngày ngay lập tức.

Cố Tiếu An bịa máy tính bảng ipad bên trên tay xuống, vực lên, khá quay đầu sang một bên chung nó bẻ lại phần cổ áo sơ-mi, động tác vừa phải thân thiết lại êm ấm. Dung Trạm sững người, Cố Tiếu An thời điểm hiện tại mới mẻ vỗ nhẹ nhàng vai nó, trình bày "Được rồi. Vừa nãy em trình bày gì thế?"

Dung Trạm lùi lại nhị bước đi, cơ hội hắn một khoảng cách đáng tin cậy, trình bày lại "Tối ni em ko về."

"Có hẹn?" Trên mặt mũi Cố Tiếu An vẫn đem đường nét cười cợt, tuy nhiên ngữ khí còn giá tiền hơn hết trời đang được sụp tuyết ngoài cơ, khiến cho người tớ cảm nhận thấy hàn ý giá tiền thấu tận xương.

"Khó giành được ngày hôm nay rảnh rỗi, em mong muốn về thăm hỏi tía." Dung Trạm kiên trì lý giải.

"Có cần thiết anh chuồn nằm trong em không?" Trên mặt mũi vẫn đem đường nét cười cợt như cũ, đơn giản giọng điệu rõ rệt mượt chuồn rất nhiều, tức thời Dung Trạm cảm nhận thấy với chút đoán ko rời khỏi thánh ý, đang được mong muốn phanh mồm kể từ chối, lại nghe được Cố Tiếu An lẩm bẩm tự động trình bày mặt mũi tai "Không được rồi, tối ni còn tồn tại 1 trong các buổi tiệc rượu."

Trái tim Dung Trạm buông xuống, thì thầm thở phào một khá. Khi tóm lấy tay tóm cửa ngõ sẵn sàng tách chuồn, sau sườn lưng lại vang lên một lời nói khiến cho nó khá lảo hòn đảo "Sau Khi tiệc rượu kết giục, anh sẽ tới."

Hai giờ tối một thương hiệu nam giới nhân còn la cà ngoài đàng, anh ko hoảng đe bị tiêu diệt ông cụ hả? Dung Trạm vờ vĩnh như ko nghe thấy, thuận tay Open, xuống căn nhà.

Lúc Vệ Thanh bắt gặp những vết thơm nổi lập cập bên trên cổ Dung Trạm, suýt chút nữa thì ngạc nhiên cho tới rớt cằm, vị đái Cố tổng này rốt cuộc là say đắm cái cổ của Dung hình ảnh đế đến mức độ này vậy? Mỗi Khi vết thơm với tín hiệu lờ mờ chuồn sẽ sở hữu một điểm không giống bị in lại một vết mới mẻ thiệt đậm, tương tự đóng góp vết vậy. Đến cả nhân viên cấp dưới hóa trang thuở đầu sửng sốt, dần dần trở nên quen thuộc, sau cuối thì gặp gỡ kỳ lạ ko kinh nữa.

"Hôm ni..."

"Tôi biết rồi, lăng xê sữa tắm tôi sẽ hỗ trợ cậu van thôi lại." Vệ Thanh tức tương khắc phục hồi lại vóc dáng có tính chuyên nghiệp.

Vệ Thanh đáp lại quá nhanh chóng khiến cho Dung Trạm tức thời ko kịp phản xạ, đứng ngây rời khỏi một khi. Dáng vẻ ngốc nghếch này của nó Vệ Thanh rất lâu mới mẻ phát hiện một phiên. Vốn quyết định con quay một lăng xê nhập chiều tối, giờ đây coi rời khỏi chỉ rất có thể tạm thời thôi. Với tình hình này, về sau những lăng xê này cần con quay kể từ phần dưới cổ trở xuống, rất có thể không sở hữu và nhận thì không sở hữu và nhận nữa vậy.

"Hôm ni không tồn tại chương trình này không giống chứ?"

Vệ Thanh xem xét lại bảng chương trình, gật đầu "Hôm ni không tồn tại chương trình không giống, ngày mai cũng xếp thời hạn rảnh mang lại cậu rồi, tuy nhiên nhưng mà sau khoản thời gian ngày ngủ kết giục tiếp tục rất rất bận đấy."

"Ừ."Dung Trạm gật đầu, kêu tài xế fake bản thân cho tới tòa nhà ở ngoài thành phố.

Dung tía ba đang được đứng trước cửa ngõ căn nhà dắt chó chuồn đi dạo, minh bạch ko liệu trước đứa đàn ông bận trăm công ngàn việc của tôi tiếp tục về căn nhà, tức thời đứng ngây rời khỏi, Lộ Hổ khích động chạy cho tới mặt mũi chân Dung Trạm thân thuộc thiết cọ cọ.

Dung Trạm treo kính mát ngồi xuống khẽ xoa đầu Lộ Hổ, khóe mồm cong lên một nụ cười cợt nhẹ nhàng, lúm đồng xu tiền như ẩn như hiện nay, vẻ mặt mũi tràn trề sủng nịch.

Xem thêm: hôm nay sư tôn cũng gian nan cầu sinh

"Cái thằng này, về nhà người nổi tiếng ko gọi năng lượng điện báo trước lấy một tiếng?" Dung tía ba tiến thủ lại kề bên Dung Trạm, kéo thừng xích bên trên cổ Lộ Hổ lại, nhị người bên cạnh nhau vào trong nhà.

"Mai là ngày giỗ của dì ấy." Dung Trạm thanh nhàn nhạt nhẽo lý giải.

"Ừ, đã và đang mươi năm rồi, tía già nua thiệt rồi." Dung tía ba thở lâu năm cảm thán.

Dung Trạm ko vấn đáp, khi phi vào cầu thang máy mới mẻ khẽ trình bày "Sau này khí hậu như thế tía chớ dắt chó chuồn đi dạo nữa, giá tiền lắm." Dung tía ba gật đầu.

"Hôm ni ăn gà Tam Bôi(*) nhé?" Dung tía ba quay đầu sang một bên nhắm nhía con cái bản thân một phen, thằng nhóc đó lại gầy đét chuồn rồi, phiên trước nó về căn nhà mới mẻ còn là một đầu hạ, chớp đôi mắt một chiếc đã đi vào ngày đông rồi, thì thầm suy nghĩ cần thực hiện vài ba số đàn ông quí bồi vấp ngã mang lại nó vừa mới được.

"Được ạ." Dung Trạm đáp.

Sau Khi nhập chống, nó tháo dỡ kính mát xuống, túa tây trang rời khỏi tiện tay vắt lên sopha.

Trong căn nhà không tồn tại người chung việc, Dung tía ba một đời cần thiết mẫn quí thật sạch, chuyện của tôi ko quí người không giống động tay, từng việc nhập căn nhà đều tự ông quán xuyến từng li từng tí. Về đặc điểm này, nói cách khác, nó và đã được DT kể từ tía bản thân, thậm chí còn còn là một hậu sinh khả úy(*).

(*) Con đảm bảo chất lượng rộng lớn phụ vương, trò đảm bảo chất lượng rộng lớn thầy,...

Trước phía trên thường ngày đều chạy chương trình dày quánh, đùng một phát lại thanh nhàn rỗi như thế nó lại sở hữu chút ko thích nghi. Đi nhập chống bản thân ở xuống mong muốn nghỉ dưỡng một chút ít, phía trên nệm hồi lâu lại ko có gì chợp đôi mắt được, khuôn mặt mũi với nụ cười cợt của những người cơ cứ luẩn quẩn mãi nhập đầu.

Đôi đôi mắt hoa đục khá híp lại, duy nhất góc nhìn cũng rất có thể khiến cho người tớ xiêu lòng hồn lạc phách, khóe môi luôn luôn cong lên nhập vô thức. Y biết những người dân như thế được gọi là tiếu diện nhân (*). Có khi rõ rệt đang được rất rất tức giẫn dữ, vậy và lại giống như là đang cười cợt, đơn giản thỉnh phảng phất nhập đôi mắt tiếp tục lòi ra một chút ít độc ác. Lúc thông thường ko chi tiết để ý, xa thẳm nhau rồi lại lưu giữ cho tới khuôn mặt mũi của những người tớ.

(*) Khuôn mặt mũi hoặc cười cợt, người Việt tôi cũng hoặc gọi những người dân này nhưng mà với khóe môi cong cong như đang được cười cợt là người dân có khóe cười cợt cơ.

Giữa nó và hắn rất có thể tính là mối liên hệ bao chăm sóc hoặc căn nhà tớ? Chính nó cũng ko rõ rệt nữa, nó chỉ biết, kể từ sau tối hôm cơ, hắn chính thức tùy ý yên cầu so với bản thân, trọn vẹn ko thèm nhằm ý cho tới cảm biến của nó nhưng mà cường thủ hào đoạt. Hắn là đàn ông ông quấn ở Giang Châu, chỉ việc một chiếc giậm chân của hắn cả Giang Châu tiếp tục rung rinh fake.

Chỉ là, thời gian gần đây hắn nhịn nhường như với chút thay cho thay đổi, trở thành...nhu hòa rộng lớn, nhập đôi mắt khi nào thì cũng đem theo gót nhu tình nồng đậm. Kì thực nó thà rằng Cố Tiếu An vẫn xử thế với bản thân như lúc trước phía trên, tối thiểu nó tiếp tục không tồn tại xúc cảm tội lỗi, xúc cảm tội lỗi như phiên bản thân thuộc đang được tận dụng hắn thực hiện kẻ chống sườn lưng.

Đang lếu loàn nhập loại suy tư, Dung tía ba một tay cố dao thái rau củ một tay cố điện thoại cảm ứng thông minh của Dung Trạm đẩy cửa ngõ phi vào, theo gót sau là Lộ Hổ. "Con với điện thoại cảm ứng thông minh này." Nói rồi fake điện thoại cảm ứng thông minh mang lại Dung Trạm, Khi con quay rời khỏi còn bất mãn lầu bầu bao nhiêu giờ "ngày nào thì cũng bận".

Dung Trạm cười cợt, tía là hoảng bản thân đột ngột cần đi?

Nhìn điện thoại cảm ứng thông minh hiển thị nhị chữ "Cố tổng". Hầu kết vô thức tăng giảm một chút ít, trượt xuống bắt máy.

"Em về rồi?" Cố Tiếu An ko dông dài bất nghĩa, thẳng căn vặn.

"Ừ. Vừa về." Khó có những lúc Dung Trạm trình bày nhiều hơn thế nữa một câu, lại không tồn tại căn vặn hắn làm thế nào hiểu rằng.

Cố Tiếu An yên ổn tâm, nhờ vào ghế nhập văn chống, bú một khá dung dịch rồi chậm rì rì rãi nhả sương rời khỏi, "Không cần em trình bày ngày hôm nay còn cần con quay một lăng xê sao?"

"Quảng cáo sữa tắm, thôi rồi." Dung Trạm ko lý giải nhiều, chỉ giản dị và đơn giản tường thuật. Cố Tiếu An cũng biết hành động tối qua chuyện của phiên bản thân thuộc với chút quá xứng đáng, Dung Trạm người này sẽ không quí thủ thỉ, khi nào thì cũng như 1 quyển chân kinh, tuy nhiên câu nói. nó thổ lộ luôn luôn thiệt rạm thúy sâu sắc xa thẳm.

Nhớ lại vóc dáng tỉ ti van ân xá của nó tối qua chuyện, hắn khẽ cười cợt rời khỏi giờ.

Dung Trạm hồ nước ngờ nom điện thoại cảm ứng thông minh một chiếc, 1 bàn tay lại vuốt ve sầu Lộ Hổ đang được quanh lộn thực hiện nũng mặt mũi chân, trong trái tim thì thầm mắng biếи ŧɦái, hắn tớ chắc hẳn rằng đang được kể từ sữa tắm này nọ lưu giữ cho tới tối qua chuyện...

"Có chuyện gì không?"

"Không với, đơn giản mong muốn nghe giọng của em." Cố Tiếu An dập điếu dung dịch nhập vào gạt tàn, khẽ đáp.

Một câu này khiến cho Dung Trạm lặng người, nửa ngày sau mới mẻ mò mẫm lại được tiếng nói của tôi, lúng túng đáp một câu "Đừng quậy." Nói xong xuôi lại càng hối hận hận, câu này nghe rời khỏi rõ rệt là đang khiến nũng.

Qủa nhiên, nhập điện thoại cảm ứng thông minh lại truyền cho tới giờ cười cợt càn rỡ bất kham của hắn. "Em nghỉ dưỡng sớm chuồn." Cười đầy đủ rồi, ngay lập tức thẳng húi máy. Hắn một giây cũng ko nhịn được nữa rồi, mong muốn ngay lập tức phi cho tới gặp gỡ nó.

Dung Trạm cảm nhận thấy rõ rệt sự cân đối nhập quan hệ của tôi và Cố Tiếu An đang được từ từ bị đánh tan. Một loại tình thân nhưng mà nó xa lạ nằm trong chậm rì rì rãi tràn rời khỏi, khiến cho nó với xúc cảm lo ngại được lo ngại mất mặt. Dung Trạm phía trên nệm, một tay bao phủ trán, cực khổ óc thở lâu năm. Thân thể vĩ đại rộng lớn của Lộ Hổ linh động nhảy lên nệm, ngoan ngoãn ngoãn ở rạp kề bên nó.

Xem thêm: list truyện trọng sinh

Đến Khi Dung Trạm chấp chới chuẩn bị ngủ, chuông điện thoại cảm ứng thông minh lại kêu lên, vẫn chính là Cố Tiếu An, phiên này hắn chỉ trình bày chính nhị chữ "Mở cửa ngõ.". Dung Trạm Open rời khỏi, bắt gặp Cố Tiếu An bên trên người vẫn còn đó vương vãi vài ba bông tuyết, ngạc nhiên thốt lên "Cố tổng?"

(*) Đây là số gà Tam Bôi

Nghe Nói Hình ảnh Đế Có Hậu Trường