phế hậu tướng quân truyện tranh

Vẻ mặt mũi Tả Thương Lang vẫn luôn luôn điềm tĩnh, tuy nhiên Lúc nhìn thấy hơn chục con cái rắn sắc tố đầy đủ loại vô lồng, mặt mũi nường chính thức thất sắc, ko tự chủ được lùi dần dần về hâu phương. Hai thương hiệu bộ đội áp điệu lưu giữ chặt vai, nghiền nường quỳ trên mặt mũi khu đất.

“Tả Thương Lang, ko cần trước giờ ngươi vẫn gan góc dạ hơn người sao? Hôm ni bổn cung tiếp tục nằm trong đùa một trò với ngươi.” Khương Bích Lan cười rất sung sướng, sau cùng Mộ Dung Viêm cũng phú nường tao cho chính bản thân mình, hắn ko cần vẫn yêu bản thân hoặc sao?

Bạn đang xem: phế hậu tướng quân truyện tranh

Có người đem rắn cho tới, con cái rắn lớn chừng tía ngón tay đang được thè lưỡi phì phì bên trên tay hắn, man rợ kinh sợ. Tả Thương Lang mặt mũi không thể chút máu, mức độ nặng trĩu bên trên vai khiến cho nường ko thể lùi về sau. Hắn tao còn fake tay bóp mạnh cằm nường, nường đang được hiểu rốt cuộc hắn ham muốn làm cái gi.

Cố gắng liều mình gặm chặt răng ko mở miệng, đằm thắm rắn lạnh buốt va vô mặt mũi nường, nường người sử dụng rất là rung lắc đầu, tuy nhiên chỉ cảm nhận thấy mùi hương rắn tanh nồng bám chặt lấy xương cốt ko cơ hội nào là xua lên đường.

“Chủ thượng… công ty thượng, thần biết sai rồi, van nài hãy cứu vớt thần, cứu thần…” Cuối nằm trong ko Chịu đựng được nữa, nường hét lên trên cầu van nài buông bỏ. Thì đi ra phía bên ngoài với rắn rỏi cho tới đâu, thâm thúy vô tim nường vẫn cảm nhận thấy kinh hãi kinh hoàng. Nhưng không một ai đáp điều, kẻ bại liệt nhân thời cơ nường há mồm, không còn sức thô bạo cậy mồm nường, tiếp sau đó đầu rắn rét mướt buốt bại liệt đưa vào, kể từ từ trườn xuống cổ họng.

Nàng ú ớ kêu ko trở thành giờ đồng hồ, sau cùng tay ngược cũng vùng ra được, nường vô vọng, trống rỗng trống rỗng tóm lấy cái gì đó… tuy nhiên toàn bộ đều là hỏng ảo. Cảm giác được con cái rắn bại liệt đang được dịch chuyển vô bụng bản thân, nường ham muốn ói đi ra, muốn hét rộng lớn, tuy nhiên đều ko thực hiện được.

Giống như Lúc nường còn nhỏ, bị người tao nhốt vô vào hang tế thần thâm thúy ko thấy lòng. Lúc bại liệt, rắn cũng trườn quý khách nường, nhìn thấy bạn bè bản thân từng người từng người trở thành xác bị tiêu diệt, không một ai hoàn toàn có thể kêu gào, không ai tương hỗ, ngược tim cô độc tuy nhiên bất lực như vậy giới này.

Mộ Dung Viêm đứng phía bên ngoài chống, chỉ cơ hội một tờ rèm tủ. Nàng nhìn bóng hình gold color của hắn mãi, xưa ni trước đó chưa từng suy nghĩ phiên bản đằm thắm lại có nhiều nước đôi mắt cho tới vậy.

Quan hành quyết bắt lấy đuôi rắn, chậm rì rì rãi kéo nó đi ra.

Tả Thương Lang cảm biến rõ nét một cái bụng xù xì của chính nó quét qua khung hình bản thân, tương tự như tim phổi đều bị lôi ra bên ngoài vậy.

“Chủ thượng… công ty thượng…” Nàng ko không còn kỳ vọng, giờ đồng hồ kêu thảm thiết: “Người từng rằng tiếp tục đối đảm bảo chất lượng với Thương Lang, người đang được rằng thế!!!”

Mộ Dung Viêm kể từ từ tách lên đường từng bước, từng câu từng chữ bại liệt tâm liệt phế truất cứ văng vọng mặt mũi tai ko Chịu tách lên đường.

Tả Thương Lang nhìn theo đuổi bóng hình đằm thắm nằm trong dần dần khuất khỏi tầm mắt…

“Mộ Dung Viêm… ” Ba chữ sau cùng, nường gọi mang đến chủ yếu mình nghe.

Đừng gọi hắn nữa, Tả Thương Lang… hắn ko khi nào yêu ngươi, Mộ Dung Viêm… ko khi nào yêu thương Tả Thương Lang..

Quan hành quyết buông cằm nường đi ra, ngăn ngừa ý ham muốn gặm lưỡi tự vẫn của nường. Còn rắn, từng con cái, từng con cái một được nhét vô, đằm thắm nhiệt độ nường giờ cũng như đằm thắm nhiệt độ loại rắn, ngược tim cũng trở nên đóng góp trở thành băng.

Con rắn sau cùng được nhét vô, Khương Hoàng hậu vỗ tay: “Được rồi, trên đây coi như giáo dục ngươi một chút ít, nhằm ngươi rõ ràng thế nào là là người chủ, thế nào là là chó người chủ nuôi.”

Tả Thương Lang như ko nghe thấy, bọn chúng thả nường đi ra, nàng một bản thân quỳ bên dưới khu đất, rất rất lâu sau mới nhất hốt hoảng chạy ra bên ngoài. Lúc thoát khỏi cửa Tê Phượng cung, nường bắt gặp Vương Nam, Vương Nam làm cái gi ko biết động tĩnh nơi đây, đơn thuần hắn vẫn ko đoán được rốt cuộc đang được xẩy ra chuyện gì.

Vương Nam thấy nường bước tiến ko thuận bèn fake tay đi ra hứng, Tả Thương Lang bao bọc lấy cổ hắn, lẩm bẩm: “Vương Nam, tao ham muốn về căn nhà, tao ham muốn về nhà…” Sau bại liệt cúi đầu, nức nở nghẹn ngào trong tim hắn.

Mộ Dung Viêm phái Thái nó cho tới bắt mạch mang đến nường, sau thời điểm trở về bẩm báo toàn bộ đều chẳng sao. Xem bao nhiêu phen xác lập không tồn tại gì, hắn cũng thấy yên lòng.

Xem thêm: ngôn linh sư giới giải trí

Tả Thương Lang ko thủ thỉ, Mộ Dung Viêm cũng ko ép nàng. Hắn chính thức ko cho tới Tê Phượng cung nữa, tối tối đều ngủ lại Nam Thanh cung. Tả Thương Lang đối với trước đó cũng không tồn tại thay cho thay đổi gì nhiều, chỉ là không còn tiêu thụ sự va đụng của hắn nữa. Mộ Dung Viêm có những lúc nhịn cho tới độ toàn đằm thắm nhức nhối, tuy nhiên lại ko thể miễn chống nường.

Hắn vạc hiện tại cảm xúc ôm nường vô cùng quí, bao nhiêu thời nay không biết vì như thế sao, hắn cảm nhận thấy song vai nường hao gầy đét. Hôn lên trán nường, hắn hỏi: “Dạo này nường ko thức ăn gì sao? Gầy thế này, tao ôm nhức cả tay rồi!”

Tả Thương Lang à ờ gì bại liệt, Mộ Dung Viêm nghe ko rõ ràng.

Ngày ngày sau, hắn đặc trưng dành riêng thời hạn người sử dụng bữa sáng sủa với nàng, tuy nhiên vạc hình thành nường ko hề động đũa, chỉ bao bọc lấy bình rượu. Hắn cướp lấy bình rượu vô tay nường, nghiêm ngặt tương khắc nói: “Sáng sớm ko được húp rượu.” Sau bại liệt gắp thực phẩm mang đến nường, Vương công công đứng ở kề bên cũng bộp chộp vàng gắp thức ăn vô chén mang đến Tả Thương Lang.

Nhưng nường chỉ nhìn, ko hề động đũa.

Hắn đi ra mệnh lệnh mang đến nàng: “Ăn!”

Rốt cuộc, nường cũng gắp một miếng, ăn bên dưới ánh nhìn siêng chú của hắn, khuôn mặt mũi White bệch cố nhẫn nhịn, tiếp sau đó chạy thời gian nhanh ra bên ngoài, vịn lấy thành cửa ngõ ói thốc ói tháo dỡ.

Trong mồm không tồn tại nhiều thực phẩm, nường ói đi ra toàn dịch vị màu vàng.

Lúc này Mộ Dung Viêm mới nhất vạc hiện tại ra: “Bao lâu rồi?”

Nàng ko vấn đáp, Mộ Dung Viêm túm chặt nhì vai nàng: “Ta hỏi đang được bao lâu rồi nường ko ăn gì?”

Tả Thương Lang khom người đứng cạnh cửa ngõ, cau ngươi nhức nhối vuốt ngực. Mộ Dung Viêm tức khắc sai người đi kiếm Phó đại phu, ông bắt mạch một khi mới dám há miệng: “Hoàng thượng, Tả Tướng quân chẳng sao.”

Mộ Dung Viêm truyền toàn bộ những lương y cho tới, toàn bộ đều chung một đáp án như thế.

Nhưng Tả Thương Lang càng ngày càng yếu đuối dần dần, toàn bộ món ăn, thuốc men ăn từng nào ói từng ấy. Nàng chỉ húp rượu, có một không hai rượu. Có khi, Phó đại phu kê mang đến nường đơn dung dịch mới nhất, nường di động ông bỏ lên trên ngực mình: “Phó đại phu, tao cảm nhận thấy với vật gì bại liệt đang được động che ở đây…”

Phó đại phu chỉ yên ủi nàng: “Không với gì đâu Tướng quân, ngài tâm lý nhiều rồi. Cơ thể ngài vẫn khỏe khoắn.”

Nói như thế, tuy nhiên Tả Thương Lang càng ngày càng giảm sút, chân của Vi Vi ko ngoài, xung xung quanh lại không tồn tại a trả đằm thắm cận, Mộ Dung Viêm siêng sóc nàng ko tách nửa bước, bao nhiêu hôm ngay tắp lự ko lên triều.

Khương Bích Lan cho tới dò xét, cũng trở nên chống lại ngoài Nam Thanh cung.

Xem thêm: truyện không phụ thê duyên

Thần trí Tả Thương Lang vẫn còn đó tươi tỉnh, nường vẫn nhằm hắn ôm mình vô lòng, phụ thuộc vào lồng ngực rộng thoải mái của hắn, chỉ mất ngược tim này, đang được hoàn toàn từ khước mến yêu.

Mấy ngày như thế, vô bụng không thể gì nhằm ói nữa, nàng nôn đi ra tiết. Một ngụm tiết tươi tỉnh phun đi ra kể từ trong cổ họng, Mộ Dung Viêm cảm nhận thấy như có bàn tay nhiều người đang bóp chặt ngược tim bản thân.

Phó đại phu rằng, này là tâm bệnh dịch, là uẩn khúc ko thể gỡ ra.
Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn