thứ nữ song sinh

Từ sau thời điểm Tứ di nương bị nhốt, Ngũ di nương ở Tướng phủ có thể nói rằng là phong sinh thuỷ khởi*, ko lâu sau chính thức thực hiện mưa thực hiện dông tố. Ngày hôm tê liệt, phu nhân của Hữu Tán Kỵ Thường Thị Thạch Sở Thức tìm tới cửa ngõ Ngũ di nương. Hai người tâm tình một khi ngay tắp lự tâm tình cho tới chuyện hôn nhân gia đình của đàn bà.

*Gió đi mọi nơi nhằm mọi thứ sinh rời khỏi, nước cho tới đâu thì mọi thứ ở tê liệt đâm chồi nảy lộc; dông tố nổi nước lên; thuận buồm xuôi dông tố.

Bạn đang xem: thứ nữ song sinh

Con trai Thạch Quân của Sở Thị không chỉ vóc người lùn, cần thiết nhất hắn là 1 trong thương hiệu sống lưng gù. Hai mon nữa tiếp tục tròn trĩnh nhì mươi sáu tuổi tác, đến giờ vẫn chưa tồn tại côn trùng hôn nhân gia đình này. Trong lòng Sở thị oi ruột mong chờ, ngược lại Quân Nhi đang được sở hữu vài ba nha trả thông chống, tuy nhiên không tồn tại chủ yếu thất danh môn trái khoáy là mất mặt không còn mặt mũi mũi. Bà hoảng sợ hãi người ngoài trình bày đàng đường kính trắng tam phẩm Hữu Tán Kỵ Thường Thị lại lần một đứa nha trả thực hiện con cái dâu, mồm lưỡi cõi trần vô cùng sáng sủa hoảng sợ.

Ngũ di nương nghe nhưng mà vẻ mặt mũi phấn khởi, nhập đôi mắt hiện thị lên một tia gian dối xảo, kéo tay Thạch Sở thị nói: “Thì rời khỏi mệnh lệnh y sĩ vẫn chưa tồn tại thành thân, chẳng hoặc bà sở hữu nom trúng Nhị cô nương căn nhà tao không?”

Đều trách móc bản thân tâm địa ko chất lượng tốt, sinh tiếp tục nhì đứa đàn bà, chẳng dễ dàng gì mới mẻ đợi được cho tới đứa loại phụ vương là nam nhi, tuy nhiên dung mạo lại sở hữu khuyết thiếu. Sở thị phàn nàn một tiếng: “Aizz, Quân Nhi đang được nhì mươi lăm rồi, nhưng mà ko kết duyên. Cô nương gia còn nếu không nên chê vóc dáng vẻ hắn lùn thì chê hình dáng hắn ko thích mắt. Nhị cô nương căn nhà bà dung mạo xinh như vậy, nường sở hữu đồng ý hoặc không?”

Đương nhiên là ko rồi, lòng lòng Ngũ di nương cười cợt một giờ, phanh miệng: “Làm gì sở hữu thơm sự của con cháu này ko nên vì thế phụ vương u thực hiện chủ? Chờ tao chất vấn lão gia, chắc chắn ngài tiếp tục đồng ý.”

Hiện bên trên Ngũ di nương ko rõ nét đo lường và tính toán của Dịch Trường Hoa lắm, bà chỉ biết Hữu Tán Kỵ Thường Thị là 1 trong chức quan lại rất to lớn, về sau lão gia chỉ việc trình bày một câu chắc chắn sẽ tiến hành chút quyền lợi. Hơn nữa, người tê liệt cũng chính là người thân quen nhiều năm của lão gia. Là người tử tế trung hậu, cũng coi như là 1 trong bạn hữu khó khăn lần. Con trai ông trừ tướng mạo mạo ko đẹp mắt rời khỏi, những loại không giống đều ko tệ, cung cấp quan lại cũng cao hơn nữa phụ vương hắn, hình như thể Thượng Tướng quân gì tê liệt, chính thức kể từ nhị phẩm.

Sở thị sung sướng mừng đáp lời nói, đồng ý về bên sẵn sàng lựa chọn loại sính nghi, đợi thông tin chất lượng tốt của Ngũ di nương.

Tối hôm tê liệt, Dịch Trường Hoa về bên khá muộn. Ông cho tới viện Ngũ di nương như thông thường ngày, sau thời điểm rửa ráy mũi ngay tắp lự ở xuống, thời điểm ngày hôm nay ông mệt mỏi mong muốn bị tiêu diệt. Vừa bịa đặt đầu lên gối là ngủ tức thì ngay tức khắc, nom ông mệt rũ rời như thế Ngũ di nương ko tiện gọi ông dậy. Ngũ di nương ấn định ngày mai trình bày với lão gia, ngờ đâu ngày ngày tiếp theo Dịch Trường Hoa lại tách cút sớm.

Ngũ di nương suýt nữa phẫn nộ mà đến mức quăng loại chén, quái ma thiếp thân thuộc vội vàng gom bà thuận khí. Hồi lâu sau, bà mới mẻ điềm tĩnh, tức giận nói: “Ngươi trình bày coi, sao Dịch Cẩn Ninh lại chất lượng tốt số vậy chứ, tao mong muốn lần một tướng mạo công dung mạo khuyết thiếu mang đến nường nhưng mà cũng ko xong? Không, chắc chắn tao nên thực hiện được việc này, trình bày ko chừng lão gia còn vô cùng sung sướng ấy chứ!”

Nhấp ngụm trà, Ngũ di nương thở hào hển bước rời khỏi cửa ngõ. Bà tao mong muốn cho tới Thạch phủ lần Sở thị thương lượng, coi nên hoàn thành xong chuyện này như này, còn nên tránh khỏi ánh nhìn của Đại phu nhân. Ai dè chân còn ko bước ra bên ngoài, Sở thị đang được tự động bản thân đem tq đem thiếp canh* cho tới trên đây.

*Thiếp canh: Ghi ngày, giờ, mon, năm sinh. (Theo Baike)

“Đây là thiếp canh của Quân nhi, bà coi sở hữu nên đem thiếp canh của Nhị cô nương…” Sở thị ấp a ngắc ngứ, thời điểm ngày hôm nay bà cho tới là mong muốn xác lập việc thơm sự.

Ngũ di nương cau ngươi, vẻ mặt mũi thực hiện khó: “Chuyện này…Ta còn ko thì thầm này với lão gia, tối qua loa ngài mệt rũ rời vượt lên. Sáng sớm thời điểm ngày hôm nay trời còn ko sáng sủa đang được rời khỏi cửa ngõ rồi, ta…”

“Sao nhưng mà khó khăn xử, bà là di nương được yêu thương chiều nhất Tướng phủ, còn hoảng sợ Dịch Tướng ăn bà sao? Hơn nữa, chuyện này sẽ không thể kéo dài!” Sở thị ý tứ thâm thúy xa thẳm kéo dãn âm cuối, người sử dụng ánh nhìn trong trái tim ngươi hiểu rõ liếc Ngũ di nương.

Ngũ di nương tâm trí một khi, nói: “Được rồi, trước tao nhận thiếp canh. Về phần thiếp canh của Nhị cô nương…”

“Không được, những người dân ko thể thực hiện vậy với tè thư!” Nô Nhi nổi xung đùng đùng xông cho tới, đoạt thiếp canh nhập tay Ngũ di nương, ném trả lại mang đến Sở thị: “Tiểu thư sẽ không còn gả mang đến nam nhi bà!”

Xem thêm: nông gia cổ đại

Tâm tính Nô Nhi vốn liếng trẻ em con cái, một ngày dài chỉ suy nghĩ cho tới ăn. xơi xong xuôi điểm tâm của Trúc Uyển, ngay tức khắc suy nghĩ tới điểm tâm trưng bày nhập đại sảnh không người nào ăn thông thường bị đem thay đổi, ngay tắp lự chân ko nghe sai bảo chạy cho tới đại sảnh. Nàng thì thầm trình bày với bạn dạng thân thuộc trên đây ko nên ăn vụng trộm, đơn thuần bản thân không thích uổng phí thôi. Nhưng vừa phải cho tới đại sảnh thì nghe được cuộc thì thầm của Ngũ di nương và Sở thị, trình bày mong muốn thiếp canh của Nhị cô nương.

“Chuyện cười cợt, một di nương như bà hoàn toàn có thể tùy ý bố trí thơm sự của tè thư tất cả chúng ta sao? Hiện bên trên nường là đàn bà của Đại phu nhân, đích phái nữ của Tướng phủ, sao hoàn toàn có thể gả mang đến nam nhi của một vị quan lại tam phẩm nhỏ nhoi?” Nô Nhi không hiểu biết nhiều chuyện lõi đời như nhiều người, nường chỉ biết cung cấp quan lại của Thạch Hữu Tán Kỵ Thường Thị gì tê liệt thấp rộng lớn lão gia. Với lại, nường còn nghe trình bày Thạch công tử tê liệt là 1 trong người dung mạo sở hữu khuyết thiếu, sao tè thư hoàn toàn có thể gả cho những người như thế chứ!

“Láo xược, một đứa nha trả nhỏ nhoi như ngươi lại dám giành cãi với tao, còn dám ngang nhiên châm chọc phu nhân Hữu Tán Kỵ Thường Thị?” Ngũ di nương vỗ bàn một chiếc rộng lớn giờ hét: “Ngô quái quái, vả mồm mang đến ta!”

Ma quái đứng sau Ngũ di nương nghe mệnh lệnh ngay tức khắc tiến bộ lên, túm chặt tóc Nô Nhi, vừa phải ‘bốp’ một giờ đang được là 1 trong bạt tai. Nô Nhi còn chưa kịp phản xạ đã biết thành một chiếc bạt tai, lửa phẫn nộ kể từ từ dơ lên, cũng túm lấy tóc Ngô quái quái.

“Bốp!” Âm thanh còn vang lừng rộng lớn tiếng động vừa phải rồi. Nô Nhi vừa lòng nom năm vết ngón tay bên trên mặt mũi Ngô quái quái, phe phẩy tay nói: “Mặt dày thiệt, tao tiến công nhức cả tay!”

Khuôn mặt mũi Ngũ di nương tức phẫn nộ cho tới vặn vẹo, bà tao tức giận đứng lên, thuận tay vậy chén trà bên trên bàn lên ném nhập người Nô Nhi: “Phản, phản rồi!”

‘Bốp’ một giờ, ly trà đập nhập đầu Nô Nhi, tiết tươi tỉnh chảy xuôi bám theo khuôn mặt mũi, nhỏ giọt xuống trang phục, rơi xuống khu đất. Màu đỏ ửng của tiết kích ứng Sở thị, bà tao hét lên một giờ, khắp cơ thể nhếch nhác chạy thoát khỏi Tướng phủ, vẫn luôn luôn nhớ nhắn dò la Ngũ di nương hãy nhờ rằng chuyện này.

Ngũ di nương và những quái quái, nha trả bị dọa dẫm cho tới sợ hãi băn khoăn hoảng sợ, đâu còn nhằm ý cho tới những người dân không giống.

Nô Nhi cười cợt lạnh lẽo một giờ, suy nghĩ nâng tay lên người sử dụng ống ống tay áo vệ sinh vết tiết bên trên trán, cút từng bước một về phía Ngũ di nương, hù dọa dẫm bà: “Ta bị tiêu diệt rồi tiếp tục cho tới lần bà đầu tiên!” Nói xong xuôi ngay tắp lự mê mẩn ngất.

“A!” Ngũ di nương thét chói tai bao bọc lấy Ngô quái quái, song môi run rẩy rẩy nói: “Nàng…Nàng tao bị tiêu diệt chưa?”

Ngô quái ma tiếp cận cúi người xuống thăm hỏi dò la khá thở Nô Nhi: “Còn thở!”

“May mắn ko chết!” Ngũ di nương vỗ ngực, thở một khá thiệt lâu năm nói: “Làm sao bây giờ?”

“Ném xuống loại giếng tê liệt, nhằm nường tao bám theo Nhị nương!” Ngô quái ma điềm tĩnh nói: “Ngũ di nương, Nô Nhi biết chuyện này chắc chắn tiếp tục trình bày với Nhị cô nương, đến thời điểm tê liệt sẽ…”

Đến khi tê liệt thơm sự này sẽ không còn thành! Tạm thời ko nói đến việc chuyện lão gia sở hữu đồng ý hay là không, nếu như nhằm Đại phu nhân biết chắc chắn bà sẽ không còn được yên ổn. Ngũ di nương tâm trí một khi, nói: “Được rồi, gọi nhì người của tất cả chúng ta cho tới, cẩn trọng chớ nhằm người không giống phân phát hiện!”

Xem thêm: đẹp quá tôi nhìn không nổi

Ngô quái ma đáp lời nói, chỉ giây lát sau tiếp cận cũng một vị quái ma tuổi tác ngay gần vị bà.

Hai người vừa phải sẵn sàng nâng Nô Nhi lên, bỗng nhiên sở hữu một người cút nhập đại sảnh. Ngô quái ma và vị quái ma tê liệt hoảng sợ mà đến mức tay run rẩy lên, Nô Nhi đang rất được thổi lên bị rơi xuống khu đất phân phát rời khỏi một giờ ‘bịch’. Thương thay cho Nô Nhi đang được mê mẩn ngất, vị ko chắc chắn là tìm tới nhì người tiến công nường báo thù hằn cọ hận.

Ngũ di nương kinh ngạc xoay đầu lại: “Ngươi là?”