thứ nữ vợ kế

Chương 2: Làm ầm ĩ

Lại nói đến việc, trước mặt mày Lưu Nhị phu nhân thì Lưu Nhị lão gia đem phần ko thưa được cũng chính vì ông là con cái loại còn Lưu Nhị phu nhân là loại chủ yếu phái nữ. Nhưng vì thế bản thân là con cái loại của Hầu phủ nên mạnh rộng lớn đối với Lưu Nhị phu nhân một chút ít. Nhưng nhưng mà từ trước đến giờ trong tâm Lưu Nhị phu nhân đem phần ko vui vẻ vì thế gả cho bản thân là con cái loại. Còn về phần Lưu Nhị lão gia vốn liếng là 1 người cũng thông thường, hơn thế nữa kể từ nhỏ lớn mạnh với định nghĩa chủ yếu loại nên trong tâm cũng đều có tự động ti với đàn ông trưởng và phái nữ dòng sản phẩm chủ yếu. Cũng may hồi cơ di nương của tớ là kẻ được sủng ái nên hồi còn sinh sống van nài thân phụ cho bản thân được chức quan liêu tứ phẩm, ko cho tới nỗi kiểu như như các huynh đệ không giống bị đày đọa ra bên ngoài, bay ngoài loại bóng đại thụ của Hầu phủ. Lưu Nhị lão gia cũng biết những đo lường trong tâm di nương bản thân ko là đồ vật gi nhập đôi mắt lão phu nhân tuy nhiên vì thế sao lão phu nhân vẫn khiến cho di nương thực hiện, nhằm bản thân ở Hầu phủ có lẽ rằng cũng chính vì tôi cũng thông thường ko hề đem sự uy hϊếp nào là cho tới huynh trưởng, hoàn toàn có thể ở lại Hầu phủ thì sao ko ở. “Ngươi còn nói cách khác loại gì?”. Lưu Nhị lão gia chỉ nhập Lưu Nhị phu nhân. Lưu Nhị phu nhân cũng ko nên là loại đèn cạn dầu, chỉ trực tiếp nhập mặt mày Lưu Nhị lão gia nói: “Được, lão gia, người ái thϊếp khử thê! Dung túng cho tới loại phái nữ Khi dễ dàng dòng sản phẩm chủ yếu nữ! Bất cứ giá bán nào là tao cũng nên nói! Ta... tao... nếu phải bẩm báo quan liêu phủ tao cũng....!”.

Bạn đang xem: thứ nữ vợ kế

“Cũng ham muốn loại gì?”. Lưu lão phu nhân được ma mãnh ma đờ ra đi, giậm mạnh cây hèo xuống khu đất, nạt nộ Lưu Nhị phu nhân ngậm mồm. Lưu lão phu nhân hừ mạnh một giờ đồng hồ, được ma mãnh ma nâng ngồi xuống ghế công ty vị: “Hừ, những ngươi bất hiếu làm thế nào, bà lão tao rộng lớn tuổi tác rồi nhưng mà ko khiến cho tao thanh tịnh một chút!”.

Lưu Nhị lão gia và Lưu Nhị phu nhân tất tả vàng quỳ rạp xuống khu đất, Lưu Nhị lão gia ôm quyền: “Mẫu thân ái, là nhi tử ko đảm bảo chất lượng, tuy nhiên chuyện ngày thời điểm ngày hôm nay như vậy này, nhi tử, nhi tử nên hưu thê!”.

Câu hưu thê một vừa hai phải thổ lộ hù nạt nộ cho tới Lưu Nhị phu nhân tuy nhiên Lưu Nhị phu nhân sẽ không còn tiếng ồn ào lên với Lưu Nhị lão gia như một vừa hai phải rồi nhưng mà tỉ ti trườn cho tới trước mặt mày Lưu lão phu nhân: “Mẫu thân ái, ngài nên thực hiện công ty cho tới con cái dâu, con cái dâu mệnh đau đớn vượt lên, không tồn tại khả năng thực hiện lão gia yêu thương mến, trong cả phụ nữ dòng sản phẩm chủ yếu phái nữ cũng trở nên loại phái nữ Khi dễ dàng. Lão gia ko nhằm ý điều của ngài, ko trừng trị Thanh nhi thì thôi còn khiến cho nó trách móc trị Nguyệt nhi, còn tiến công con cái dâu trước mặt mày Thất di nương và loại phái nữ, giờ đây cả điều thưa hưu thê cũng thổ lộ... Mẫu thân ái, ngài nên thực hiện công ty cho tới con cái dâu”.

Lưu lão phu nhân cau mi, giơ tay lên vuốt vuốt mi tâm của mình: “Khóc đồ vật gi nhưng mà khóc? Bà lão tao trên đây còn ko bị tiêu diệt đâu, ở trên đây tỉ ti phàn nàn loại gì?”. Một lời nói này khiến cho Lưu Nhị phu nhân ngậm mồm, cúi đầu cỗ dạng uất ức, vệ sinh nước đôi mắt cho tới Lưu Uyển Nguyệt. Lưu lão phu nhân liếc nom Lưu Nhị lão gia thản nhiên nói: “Thúc nhi, con cái đem gì thì cứ thưa với con cái dâu”.

Lưu Nhị lão gia trợn đôi mắt với Lưu Nhị phu nhân rồi kính cẩn thưa với Lưu lão phu nhân: “Là tự nhi tử bất hiếu, rộng lớn vì vậy còn khiến cho thân mẫu vất vả tuy nhiên nhưng mà... nhi tử ko thể nào là bỏ qua được cho tới tiện phụ này! Mẫu thân ái, một vừa hai phải rồi nhi tử tiếp tục khảo sát rõ nét, ko nên là Thanh nhi mắng đích tỷ nhưng mà là Uyển Nguyệt bị tiện phụ này dạy dỗ bậy hãm sợ hãi muội muội ruột của tớ. Vết sưng đỏ ửng bên trên mặt mày là tự động tiến công bản thân rồi vu hãm cho tới muội muội”.

“Không! Mẫu thân ái, Nguyệt tỷ nhi ko thực hiện vì vậy, lão gia ko mến con cái dâu nên mới bị bệnh người tao lấp đôi mắt... Mẫu thân ái...!”. Lưu Nhị phu nhân tất tả vàng kêu oan, hạn chế điều của Lưu Nhị lão gia. Lưu lão phu nhân hừ mạnh một giờ đồng hồ. “Không được nói”. Rồi thở dài: “Thúc nhi, con cái thưa tiếp đi”.

Lưu Nhị lão gia gật đầu phân tích ràng từng chuyện cho tới Lưu lão phu nhân: “Mẫu thân ái, trong năm này Nguyệt nhi mới nhất sáu tuổi tác, mặc dù thông tuệ thế nào là tuy nhiên sao ruột gan lại xấu xí như vậy, nó mới nhất là đứa nhỏ nhắn sao tiếp tục hoàn toàn có thể hiểu rằng tuy nhiên mưu chước ở hậu viện, ngay gần mực thì đen sì, thân mẫu, những điều này ai dạy dỗ cho tới nó ko nên rất rõ ràng ràng sao? Nhi tử làm thế nào hoàn toàn có thể nhằm ác phụ này thực hiện bà xã cả của nhi tử, khiến cho nường tao kế tiếp quản ngại hậu viện được? Nếu ko thì trong tương lai con cháu của nhi tử không trở nên hãm sợ hãi thì cũng thất lạc mạng hết! Mẫu thân ái, nhi tử cầu van nài thân mẫu thực hiện chủ! Chấp nhận nhằm nhi tử hưu loại phái nữ nhân bất lương này!”.

Lưu Nhị phu nhân thấy Lưu Nhị lão gia chuyến này còn có vẻ quyết tâm hưu bản thân thì luýnh quýnh, tuy nhiên từ xưa đến giờ bản thân dựa dẫm là thân ái phân chủ yếu phái nữ nên thỉnh phảng phất tiếp tục lên trên bề mặt với Lưu Nhị lão gia. Nhưng nếu như Lưu Nhị lão gia thiệt sự ham muốn hưu bản thân thì mặc dù chủ yếu phái nữ hoặc loại phái nữ thì gia tộc của tớ sẽ không còn vì thế một người con nhưng mà khiêu chiến với Hầu phủ. Tuy thưa tước đoạt vị của Hầu phủ là của đại ca tuy nhiên nhưng mà điểm này còn hoàn toàn có thể ở bao nhiêu chục năm, nhưng mà thân phụ của tớ chỉ là 1 tri phủ nho nhỏ làm thế nào dám chọc nhập Hầu phủ? “Mẫu thân ái, lão gia oan uổng cho tới con cái dâu rồi, con cái dâu làm thế nào hoàn toàn có thể dạy dỗ Nguyệt Nhi thực hiện những việc khó khăn coi như vậy. Mẫu thân ái... ngài nên thực hiện công ty cho tới con cái dâu!”.

“Ngươi còn biết này là chuyện khó khăn coi sao, còn dám ở trên đây kêu oan à? Nếu giờ đây gia ko vứt ngươi thì gia ko nên chúng ta Lưu!”.

Lưu lão phu nhân nhíu mi giá tiền lùng nói: “Không nên chúng ta Lưu thì ngươi ham muốn đem chúng ta gì?”.

Lưu Nhị lão gia biết bản thân lỡ điều, tất tả vàng nói: “Mẫu thân ái, nhi tử lỡ điều, mong chờ người chớ phiền lòng. Nhi tử bị phái nữ nhân tàn ác này chọc giận dỗi nên mới nhất thưa thế....”.

Xem thêm: mandarin của tôi

Lưu lão phu nhân khoát tay: “Được rồi, mắng cũng mắng rồi, tiến công cũng tiến công rồi. Lúc nãy uất ức Thanh nhi là vì bà nội ko trúng, ko tra rõ nét tiếp tục Tóm lại bừa, Thanh nhi đem trách móc bà nội không?”.

Lúc này Lưu Uyển Thanh cúi đầu, khóe mồm mỉm cười trào phúng, nường tiếp tục sinh sống một đời chẳng nhẽ còn không hiểu biết cá tính của bà nội nường sao? Ý bà nội ham muốn thưa là dàn xếp ổn định, mặc dù sao thì tôi cũng không thích đắc tội với u con cái Lưu Uyển Nguyệt. Loại chuyện nhỏ nhặt này sẽ không thể hạ bệ nường tao được, cuộc sống thường ngày trong tương lai còn nên nom mặt mày nường tao nhưng mà sinh sống, huống chi ko thể khiến cho bà nội ko mến bản thân được. Mặc mặc dù người không giống ko biết tuy nhiên bản thân biết, mặc dù bản thân bị tiêu diệt rồi tuy nhiên bà vẫn còn đấy đang được sinh sống rất rất mạnh mẽ. Nghĩ vậy thì mím môi, nom xung xung quanh tư phía rồi khϊếp kiêng dè nom lão phu nhân, rung lắc đầu một chiếc nhỏ giọng nói: “Là tự Thanh Thanh ko đảm bảo chất lượng, Thanh Thanh sai lầm không mong muốn rồi, bà nội chớ nổi giận”.

Lưu lão phu nhân “ôi chao” một giờ đồng hồ, vẫy vẫy tay với Lưu Uyển Thanh: “Cháu ngoan ngoãn, lại trên đây với bà nội nào”.

Lưu Uyển Thanh thấy Lưu lão phu nhân ham muốn trình diễn tiết mục “bà con cháu hòa thuận” thì cũng ko cự tuyệt, hơn thế nữa còn nên kết hợp trình diễn thiệt đảm bảo chất lượng. Nếu như bản thân hoàn toàn có thể đánh dấu tuyệt vời đảm bảo chất lượng cho tới Lưu lão phu nhân thì trong tương lai cuộc sống thường ngày của tớ tiếp tục đảm bảo chất lượng rộng lớn thôi. Nhớ kiếp trước bản thân bị Lưu Uyển Nguyệt hãm sợ hãi, bị vứt đói nhì ngày, suýt nữa thì thấy Diêm Vương tuy nhiên kể từ cơ về sau thân ái thể ko được như lúc trước, nên điều chăm sóc vài ba năm mới tết đến khá lên một chút ít, nhập trí lưu giữ của nường, trong năm còn nhỏ chỉ mất dung dịch và dung dịch. Cũng kể từ vụ này nhưng mà cá tính bản thân trả thay đổi, tin cậy những điều di nương thưa cho rằng nên giành giật đoạt thì mới có thể không trở nên đói bị tiến công, chỉ mất mưu chước thì mới có thể hoàn toàn có thể đem đàng sinh sống. Sau cơ hao tâm tổn trí leo được lên nệm nam giới nhân cơ, tính đo lường toán ở đầu cuối cũng sinh hạ được Tuấn nhi,... ở đầu cuối lại rớt vào cảnh bị nam giới nhân cơ tiến công bị tiêu diệt... Bồ tát hiển linh, kể từ bi cho bản thân sinh sống lại... Cả đời này, ko cầu phú quý chỉ cầu bình an!. Lưu Uyển Thanh khẽ thở lâu năm trong tâm, mím môi, nhập đôi mắt sinh ra một tia khát vọng nom Lưu lão phu nhân, tiếp sau đó con quay thanh lịch nom Lưu Nhị lão gia và Lưu Nhị phu nhân, thấy Lưu Nhị lão gia gật đầu mới nhất dám bước từng bước nhỏ, khuôn mặt mày lộ rõ ràng vẻ vui vẻ mừng cho tới trước mặt mày Lưu lão phu nhân. Vừa lăm le nhào cho tới tuy nhiên lại tạm dừng, nom trang phục bên trên người bản thân dơ bẩn, lại nom ăn mặc quần áo xinh tươi của Lưu lão phu nhân thì không đủ can đảm tiến bộ lên.

Lưu lão phu nhân thấy vậy thì thở lâu năm, trả tay ôm chầm lấy Lưu Uyển Thanh: “Đứa nhỏ xứng đáng thương”. Rồi thở lâu năm thưa với Lưu Nhị lão gia, Lưu Nhị phu nhân: “Được rồi, được rồi, những ngươi còn không hiểu biết chuyện vị đứa nhỏ tía tuổi”. Thấy Lưu Nhị lão gia ham muốn thủ thỉ thì giá tiền giọng nói: “Ngươi còn ham muốn loại nón cánh chuồn bên trên đầu ko mà còn phải phát sinh loại chuyện ái thϊếp khử thê? Ngươi hưu thê rồi ko kiêng dè bị Ngự sử vạch tội à?”.

Lưu Nhị lão gia thấy Lưu lão phu nhân thưa thế thì sụp đổ các giọt mồ hôi, một vừa hai phải rồi tức giận dỗi lại ko suy nghĩ cho tới điều này, tất tả vàng vâng dạ: “Là tự nhi tử ko trúng, ko tâm lý chu đáo, tuy nhiên nhưng mà phái nữ nhân này.....”. Lưu Nhị lão gia thấy mặt mày Lưu lão phu nhân tỏ vẻ ko vui vẻ thì ko thưa gì nữa. Lưu lão phu nhân lại liếc nom Lưu Nhị phu nhân, hừ một tiếng: “Ngươi cũng vậy, là phái nữ nhân thì nên canh ty ông xã dậy con, ngươi là u cả, nên đem tấm lòng mênh mông. Thanh nhi được ngươi nuôi dạy dỗ là sự việc tốt tuy nhiên ngươi lại rầm rĩ vì thế chuyện vụn lặt vặt này sẽ không kiêng dè bị người tao cười chê, ở sau sườn lưng ngươi thưa ngươi là thách thức phụ? Mặc mặc dù Thanh nhi ko nên kể từ nhập bụng ngươi rời khỏi vẫn chính là phụ nữ của ngươi, lẽ nào đạo lý này ngươi không hiểu biết sao? Thanh nhi gọi ngươi là thân mẫu thì ngươi nên sao để cho rời khỏi dáng vẻ thân mẫu, huống chi vè sau đâu riêng gì đem từng bản thân Thanh nhi mà còn phải những đứa không giống, ngươi làm thế nào hả?”.

“Con dâu không đủ can đảm...khuôn thân ái.... con cái dâu......”.

Lưu lão phu nhân khoát tay: “Ta biết là ngươi uất ức tuy nhiên được xem là u cả thì nên rời khỏi dáng vẻ u cả, chớ nhằm những quan liêu điều rời khỏi giờ đồng hồ nhập rồi Thúc nhi thất lạc nón cánh chuồn thì ngươi đem đảm bảo chất lượng rộng lớn được không? Đừng thực hiện rời khỏi chuyện mỉm cười khiến cho Hầu phủ tất cả chúng ta thất lạc mặt!”.

“Dạ! Dạ! Con dâu sai lầm không mong muốn rồi, van nài thân mẫu buông tha thứ!”

Xem thêm: một đời một kiếp giang nam lão

Lưu lão phu nhân thở dài: “Thôi thôi, vì thế ngươi vi phạm lần thứ nhất nên bỏ dở tuy nhiên Nguyệt nhi thì nên được giáo dục cẩn trọng, nhằm Nguyệt nhi rời ra những đứa nha trả chỉ biết tết chuyện thôi, nghe chưa?”.

Lưu Nhị phu nhân tất tả vàng vâng dạ, không đủ can đảm dị nghị gì. Còn Thất di nương tất yếu là không đủ can đảm lên giờ đồng hồ, huống chi chuyện này tiếp tục trở nên tân tiến theo phía mình thích, Lưu Nhị phu nhân và Lưu Uyển Nguyệt bị Lưu lão phu nhân mắng thì tôi đã vui vẻ mừng rồi, với lại Lưu Uyển Thanh lấy được lòng lão phu nhân trong tương lai kiêng dè không tồn tại ngày đảm bảo chất lượng sao?

Tất nhiên Lưu lão phu nhân làm cái gi nhằm ý cho tới Thất di nương, một nô tỳ thì làm cái gi đem quyền tuyên bố. Mà mặt mày hậu viện của đàn ông loại càng loàn thì sẽ càng minh chứng đàn ông bản thân đem cơ hội trị gia. Chỉ cần thiết ko tác động cho tới danh dự của Hầu phủ thì chủ yếu bà cũng chỉ việc ngồi coi náo nhiệt độ thôi. Liếc đôi mắt nom Lưu Uyển Thanh trong tâm, ham muốn thân ái cận tuy nhiên lại không đủ can đảm thì trong tâm lại cảm nhận thấy ko đành. Xem rời khỏi là tôi đã già cả rồi, niệm Phật nhiều cũng bám bụt tính, tâm cũng mượt rộng lớn. Con nhỏ nhắn cũng chỉ là 1 loại phái nữ, mặc dù bản thân đem nâng lên rất cao tuy nhiên cũng ko nhảy cao nhiều được, vả lại lân cận toàn tè tử cũng không tồn tại con cháu gái, phái nữ nhi lại lấy ông xã xa xôi, đời này hoàn toàn có thể tái ngộ hay là không còn ko hiểu rằng. Thôi, nếu như con cái nhỏ nhắn là 1 đứa khôn khéo hiểu chuyện thì níu lại lân cận tôi cũng ko có gì, canh ty con cái nhỏ nhắn nâng bị u cả sợ hãi nhưng mà ko biết, coi như thể thao tác làm việc thiện vậy.