tôi không muốn làm ánh trăng sáng của nam chính cố chấp đâu

Trận chiến kịch liệt một vừa hai phải kết đôn đốc.

Hôm ni người nam nhi rất là tàn ác, Sở Ân kiệt mức độ vùi bản thân vô cái chăn bông láo độn, khổ cực nhắm chặt đôi mắt lại. Người nam nhi bao bọc lấy cô kể từ đàng sau, nỗ lực xay cô tựa vô ngực bản thân.

Bạn đang xem: tôi không muốn làm ánh trăng sáng của nam chính cố chấp đâu

Sở Ân đê mê, ý thức mơ hồ nước, vẫn theo đòi phiên bản năng tách né.

Tay người nam nhi cứng đờ, tiếp sau đó châm chọc nói: "Sao thế-- Cố Thu Trạch về nước nên ko Chịu đựng được tôi nữa à?"

Hơi thở Lục Chẩn vẫn lạnh lẽo rực, tuy nhiên tiếng nói lại vô nằm trong rét mướt lẽo: "Anh trai em vẫn đang được nỗ lực thám thính Cố Thu Trạch nhằm cứu giúp em đích không? Sở Ân, em nắm rõ kết quả của việc thực hiện tôi tức phẫn uất tuy nhiên."

Hậu trái ngược ư... Sở Ân suy nghĩ, kết quả của việc dây dính với ác ma-- Nhà bọn họ Sở vỡ nợ, White tay sau đó 1 tối. Thiên kim thiệt ngôi nhà bọn họ Sở bị anh tớ nhốt mặt mày người y hệt như số đồ dùng bị kiểm soát. Tựa như khoảng thời gian rất ngắn này, tổn thất lên đường sự tự tại, buộc nên Chịu đựng đựng từng thèm muốn sở hữu của anh ý tớ.

Người nam nhi tấp vào tai cô, tàn nhẫn nói: "Đến cả cô em gái fake của em cũng tự nguyện thực hiện dâu ngôi nhà nhiều, Sở Ân... chỉ mất em nên ở chúng tôi, cho tới c/h/ết cũng chính là của tôi!"

Sở Ân nghĩ: Không! Hoặc là bị Lục Chẩn gϊ.ếŧ, hoặc là cô tiếp tục gϊếŧ Lục Chẩn, thế là đoạn rồi.

Cảm giác tổn thất trọng lượng ở đại óc càng ngày càng mạnh mẽ, cô nghe thấy giọng bản thân khàn khàn nói: "Lục Chẩn, cảnh giác ko thì anh tiếp tục c/hế/t vô tay tôi trước..."

Lục Chẩn lại cười cợt, cúi đầu thưa vô tai cô điều gì tê liệt.

Sở Ân nghe ko rõ rệt. Bởi vì thế một tự khắc tê liệt, cảm xúc tổn thất trọng lượng đùng một cái tăng thêm, ý thức bỗng nhiên bay đi ra, với 1 mối cung cấp sức khỏe kéo vong hồn kiệt quệ của cô ấy lên đường, mang tới mang lại cô một cảm xúc giải bay vô nằm trong thoải mái.

Chút ý thức còn còn lại chỉ rất có thể nghe được tiếng nói châm chọc, lạnh giá thân thuộc tê liệt ở đầu cuối cũng trở nên xé rách rưới, lòi ra một ít vô vọng kinh hoàng.

...

Cô giống như đang được chìm vào một trong những cơn mơ lâu năm đằng đẵng.

Trong mơ, Sở Ân thấy cuộc sống hắc búa của tôi trở thành từng trang giấy tờ, tự động lật cởi thân thiện ko trung.

"Thế giới của cô ấy thiệt đi ra là một trong cuốn sách, Lục Chẩn là phái mạnh chủ yếu b/ệnh ho/ạn, câu chấp vô cuốn sách tê liệt. Mà cô là ánh trăng sáng sủa đoản mệnh tuy nhiên anh tớ một vừa hai phải bắt gặp đang được yêu thương, cầu tuy nhiên ko được, hắc hóa nhốt ở mặt mày người. Sau Lúc ánh trăng sáng sủa c/h/ết, phái mạnh chủ yếu ngày tối khao khát ghi nhớ cô cho tới phỏng chuẩn bị phân phát điên, thậm chí là còn ko quan ngại đi kiếm thế thân thiện."

Chẳng bao nhiêu chốc, cuốn sách lật cho tới trang cuối, rồi chợt chính thức lật ngược trở lại-- Tiếng những trang giấy tờ sột soạt vang lên, ở đầu cuối ngừng ở trang bìa:【Năm 17 tuổi hạc, Sở Ân được ngôi nhà bọn họ Sở nhìn thấy, tuy vậy vô ngôi nhà đang được với 1 cô đàn bà nuôi là Sở Thu Thu, tuy vậy ngôi nhà bọn họ Sở vẫn đem cô kể từ vùng quê về điểm quyền thế, canh ty cô nhập học tập vô ngôi trường trung học tập cá nhân. Tại trên đây, cô bắt gặp Lục Chẩn...】

Dù là vô mơ, Sở Ân cũng ko nhịn được mong muốn xé tan quyển sách-- Cô không thích tái ngộ thương hiệu chó Lục Chẩn tê liệt nữa!!

"Vậy nếu mà được sản xuất lại đợt tiếp nhữa, đem cây bút mang lại cô, nhằm cô tự động sửa kịch phiên bản thì tiếp tục thế này nhỉ?" Giọng thưa tê liệt lại vang lên.

"Tri thức tiếp tục thay cho thay đổi vận mệnh, tiếp thu kiến thức rất có thể vượt mặt toàn bộ, cô test chút đi!--"

Sở Ân như thể bị một mối cung cấp sức khỏe vô hình dung này tê liệt đẩy một chiếc, tiếng nói tê liệt một vừa hai phải dứt cũng chính là khi cô tỉnh lại.

"Ngày mai khai trường rồi, Tiểu Ân tới trường quốc tế tiếp tục không tồn tại yếu tố gì chứ?" Giọng thưa thanh nhã của một người phụ phái đẹp truyền vô tai cô.

Tiếp cho tới là hóa học giọng sung sướng tươi tắn thân quen thuộc: "Dù sao chị con cái cũng mới nhất kể từ điểm tê liệt về, chuyên môn thu nhận dạy dỗ hạn chế, không tuân theo kịp chuyên môn lớp bọn con cái là chuyện thông thường. Mẹ chớ phiền lòng, con cái chắc chắn sẽ hỗ trợ chị vì chưng không còn năng lực của mình!"

"Đúng! cũng có thể tái hiện lại cuộc sống thì ngây ngô gì nên lao nguồn vào vết xe pháo ụp. Lời nhắc nhở ấm cúng của đế chế học tập tập~ Sau Lúc khối hệ thống trói toan, triển khai xong trách nhiệm tiếp thu kiến thức tiếp tục rất có thể có được quyền hạn sửa thay đổi kịch bản~"

S̖#7903; Ân ngẩn người, đấy là tiếng nói vô niềm mơ ước của cô ấy.

Xuất hiện tại nằm trong tiếng động còn tồn tại cuốn sách đang được tạo nên đi ra toàn cầu này, phân phát đi ra khả năng chiếu sáng rảnh nhạt nhẽo vô đầu cô. Cạnh cạnh cuốn sách nhận thêm một cây cây bút cũng lan đi ra vầng sáng sủa tương tự động, theo đòi ý niệm của cô ấy tuy nhiên vận động, lướt qua quýt lướt lại bên trên mặt trên giấy.

"Ting, khối hệ thống đang làm việc test nghiệm. Kịch phiên bản lúc này như sau, chào kí công ty test sửa thay đổi [một chữ]."

Quyển sách phân phát sáng sủa cởi quý phái nhị mặt mày, Sở Ân thấy rõ rệt nội dung viết lách phía bên trong.

【Địa điểm: Biệt thự ngôi nhà bọn họ Sở. Nhân vật: Sở Ân, Sở phu nhân, Sở Thu Thu.】
【Sở Thu Thu cướp điều, nói: "Chị à, chị ra quyết định đích đắn đấy~ Đúng là lớp quốc tế của bọn em ko nên điểm chị rất có thể hòa nhập."

【Sở phu nhân trầm dìm một lúc: "Quả thiệt, với tình hình của Tiểu Ân, có lẽ rằng những lớp phổ thông tiếp tục tương thích rộng lớn...】

Những chuyện phía trên...?

Lẽ này trên đây thiệt sự là kịch phiên bản của bọn họ?

Sở Ân nối tiếp nom xuống.

【Sở Thu Thu nom Sở Ân im re không nói, khuôn mặt mày lòi ra vẻ đắc ý: "Lớp bọn em toàn người dân có quyền lực hiển hách, rất khó xúc tiếp như chị tưởng đâu~ Chẳng hạn như đại thiếu thốn gia ngôi nhà bọn họ Lục, thông thường cậu ấy tách xúc tiếp với những người không giống, nếu như chị đem tới trường em, thưa ko chừng sẽ ảnh hưởng cậu ấy xua đuổi ra phía bên ngoài tổn thất."】

Nhìn thấy câu thoại này, Sở Ân ko ngoài không thở được một giây.

Đại thiếu thốn gia ngôi nhà bọn họ Lục... Lục Chẩn.
Cô vẫn ghi nhớ rõ rệt khuôn mặt mày rét mướt lùng ngăn cô vô chống học tập, cũng ghi nhớ như in hai con mắt đỏ rực sọng thuở thiếu thốn thời của anh ý tớ Lúc bị cô kể từ chối, thậm chí là chỉ việc nhắm đôi mắt lại, cô rất có thể tưởng tượng đi ra cảnh vô căn chống tăm tối, người nam nhi quyền cao chức trọng cúi xuống mặt mày người cô, thảo trừng trị không còn chuyến này cho tới chuyến không giống, vấn đáp cô với mến hay là không.

...Nếu như khi tê liệt anh tớ thiệt sự xua đuổi cô ra phía bên ngoài thì chất lượng tốt quá tuyệt vời rồi.

Sở Thu Thu thấy Sở Ân im re lại tưởng cô đang được xấu xa hổ, cô tớ cười cợt đắc ý, cố ý giở giọng lắng đọng căn vặn Sở phu nhân: "Đúng rồi mẹ~ Anh trai con cái và anh Thu Trạch đoạt giải ở quốc tế, ngày kiểu mẫu nhị anh về tổ chức triển khai tiệc mừng nhé?"

- - Những thời gian xã giao phó phát đạt quyền thế vì vậy tiếp tục càng khiến cho cô chị gái ngôi nhà quê thấy rõ rệt được sự chênh chéo thân thiện bản thân và chị tớ.
"Chắc chắn anh trai lại mong muốn đem tiến thưởng về mang lại con cái, con cái nên rủ vài ba người chúng ta cho tới chúc mừng anh ấy và anh Thu Trạch mới nhất được-- À, đích rồi~" Sở Thu Thu như sực ghi nhớ đi ra gì tê liệt, quan sát về phía Sở Ân: "Chị muốn làm nhập cuộc đích không?"

Mấy điều thưa xàm mạo danh thánh phái đẹp của Sở Thu Thu kiểu như nó hệt kịch phiên bản viết lách... Lòng Sở Ân tương đối lạnh lẽo lên, ngòi cây bút phân phát sáng sủa lửng lơ thân thiện trời, giống như rất có thể đơn giản và dễ dàng tinh chỉnh những hero vô cuốn sách.

Cô coi tiếp đoạn sau: 【Sở Thu Thu nở nụ cười cợt thanh nhã, nâng cái ly tinh ma xảo vô tay lên, nhấp lên xuống lắc ly rư/ợu đỏ rực sẫm: "Tiệc rượu với thật nhiều lễ nghi~ chị à, có thể chị không biết tợp loại này nhỉ? Nào, nhằm em dạy dỗ chị--"】

Sở Ân tâm trí nửa giây, tiếp sau đó test dịch rời cây bút khả năng chiếu sáng, cô gạch men xoẹt chữ "đỏ" vô "rượu đỏ" lên đường.

Sửa trở nên chữ "nấu"[1]
[1] 料酒 - Rư/ợu nấu/rư/ợu gia vị: Là loại rư/ợu vàng quality thấp và được dùng trong những công việc nấu nướng những đồ ăn Trung Hoa. Thường được xuất kho với nhiều loại phụ gia không giống thêm nữa.

Sở Thu Thu: "Trước tiên chị nên nhấp lên xuống nhẹ nhàng, đoạn hương thụ sắc tố của chính nó một ít. Sau tê liệt thì thế này..."

Sở Ân điềm đạm nom Sở Thu Thu si mê hít một tương đối thâm thúy rồi đặt điều môi lên mồm ly, nhấp một ngụm rộng lớn.

Tiếp đó: "Phụt!"--

Chất lỏng phun không còn vô mặt mày Sở phu nhân đối lập, giống như một chùm pháo bông tỏa nắng rực rỡ.

Trong vài ba giây, cả căn nhà trọn vẹn chìm vô im re.

Chỉ với khối hệ thống tiếp thu kiến thức vô đầu Sở Ân phân phát đi ra giờ cười cợt như gà gáy, nhắc nhở: "Hệ thống trói toan trở nên công~"

Người canh ty việc rối rít chũm khăn chạy cho tới, Sở phu nhân một vừa hai phải lúc lắc tôi vừa tức phẫn uất, chật vật đứng dậy: "Thu Thu, con cái đang khiến vật gì vậy?!"

Ly rượu đỏ rực này của Sở Thu Thu đang được đắng còn hắc, ngay trong khi một vừa hai phải tợp ngay lập tức phun đi ra theo đòi phiên bản năng. Lúc này cô tớ đâu còn tạo được điệu cỗ thanh nhã như một vừa hai phải rồi, luýnh quýnh nói: "Mẹ, con cái ko cố ý đâu. Con--"
Giữa tình cảnh láo loàn, một tiếng nói vô trẻo dễ dàng nghe đùng một cái vang lên: "Hóa đi ra là vì vậy."

Xem thêm: nô thê muốn xoay người

Sở Thu Thu ngước đầu nom qua quýt.

Chỉ thấy Sở Ân vẫn luôn luôn im re giờ bỗng nhiên nở nụ cười cợt, khuôn mặt mày tinh ma xảo vốn liếng bị mái đầu lâu năm che lấp ni lòi ra, cặp đôi mắt bới hoa khẽ chớp chớp bên dưới mặt hàng mi dày miếng mai, ánh lên những tia sáng sủa lù mù và mức độ sinh sống không có ai hoặc biết.

"Hóa đi ra rượu đỏ rực nên tợp vì vậy. Chị học tập được rồi."

Khuôn mặt mày Sở Thu Thu trọn vẹn tái ngắt.

...

Đến tối, toàn cỗ tiếng ồn ào đang được yên ổn tĩnh quay về.

Ba giờ tối, Lúc toàn bộ người xem đang được ngủ thì Sở Ân-- đang được học tập bài xích.
Sau Lúc khối hệ thống trói toan thành công xuất sắc, trách nhiệm thứ nhất được thể hiện rất rất cơ bản:【Hoàn trở nên toàn cỗ bài xích tập】Từ khi tách ngoài ngôi nhà ăn láo loàn đến thời điểm về chống, tắm cọ, thay cho đồ dùng ngủ đoạn, Sở Ân vẫn ngồi học tập cho tới tận lúc này.

Hệ thống tiếp thu kiến thức lên giờ nhắc nhở, còn bonus thêm 1 giờ ngáp: "Ting-- Hoàn trở nên bài xích luyện chủ yếu trị √ trách nhiệm đang được đạt 70%. Kí chủ~ cô ko cần thiết nghỉ dưỡng một ít sao?"

Sở Ân bóp tay, vặn cổ rồi nối tiếp cởi sách bài xích luyện lịch sử hào hùng đi ra.

- - Bây giờ ko nên khi nhằm nghỉ dưỡng.

Sau lúc biết cái khối hệ thống này thiệt sự rất có thể thay cho thay đổi nội dung diễn biến, Sở Ân ngay thức thì cảm biến được chút phấn khởi đang được lâu ko gặp-- Những người vô sách tất yếu đều nên Chịu đựng sự tác động tuy nhiên ko thể phản kháng, tuy nhiên giờ trên đây, chỉ việc triển khai xong trách nhiệm, phiên bản thân thiện cô sẽ có được năng lực phát triển thành người bất khả kháng, sở hữu cuộc đời!
Cả đời này, Sở Ân không thích phát triển thành ánh trăng sáng sủa của thương hiệu Lục Chẩn câu chấp ngông cuồng thêm 1 chuyến này nữa.

Sáng ngày mai-- À ko, sáng sủa ngày hôm nay được xem là sự thay đổi của cuộc sống cô. Đây cũng đó là ngày Lục Chẩn yêu thương cô ngay lập tức kể từ ánh nhìn thứ nhất như vô diễn biến, chính vì thế cô chắc chắn nên giành được quyền sửa thay đổi kịch phiên bản, thay cho thay đổi nội dung diễn biến ngày ngày hôm nay, cho dù là một trong thay cho thay đổi cỏn con cái cũng rất có thể phát sinh cảm giác cánh bướm lâu lâu năm.

Kiếp trước Sở Ân chẳng nên học viên xuất sắc gì mang lại cam, tuy nhiên năm trăng tròn tuổi hạc, cô chính thức bị nhốt lân cận Lục Chẩn, buộc nên bổ sung cập nhật lại kỹ năng và kiến thức vô thời hạn lâu năm. Tiếp tê liệt, Sở Ân nhập cuộc đánh giá Gmat nằm trong đại thiếu thốn gia, trải qua quýt RC, DS, SC với vô vàn thách thức, sau lại được anh thể hiện quốc tế 1 năm, dự thính công tác học tập Ivy League, chuyên môn trí thức sớm đang được vượt lên những ngôi trường trung học tập nội địa.
Bài luyện toán và giờ Anh triển khai xong rất rất nhanh chóng, Sở Ân chuyển sang học tập Văn 11. Các môn khoa học tập xã hội yên cầu nên một vừa hai phải ôn luyện một vừa hai phải thực hiện sách giáo khoa nên kha khá tổn thất thời hạn.

Căn chống yên ổn tĩnh, chỉ rất có thể nghe được giờ sột soạt của ngòi cây bút yêu tinh sát vô mặt trên giấy.

Mãi cho tới Lúc rạng đông ló dạng phía cuối chân mây, căn chống bừng sáng sủa lên một ít thì Sở Ân mới nhất đặt điều cây bút xuống, khối hệ thống vô đầu rốt cuộc cũng vang lên một giờ "Ting".

"Hoàn trở nên trách nhiệm thực hiện toàn cỗ bài xích luyện √ cởi khóa trang kịch phiên bản tiếp sau, có được quyền hạn sửa thay đổi [một chữ duy nhất]. (Nhắc nhở thân thiện thiện: Mức độ cạnh tranh của trách nhiệm tiếp thu kiến thức càng tốt thì quyền hạn sửa thay đổi càng tăng~)"

Quyển sách và cây bút lại hiện thị lên vô đầu cô đợt tiếp nhữa. Trong thời hạn kịch phiên bản được vận chuyển lên, Sở Ân chợt với cảm xúc stress khó khăn mô tả.
【Địa điểm: Trung học tập cá nhân Oái Văn. Nhân vật: Sở Ân, Lục Chẩn, Sở Thu Thu và những bạn làm việc không giống.】

【...Ngày khai trường thứ nhất của lớp 11, khí hậu ko được đẹp mắt lắm.

Một cái Bentley Mulsanne tạm dừng trước cổng ngôi trường, những phái đẹp sinh lên đường xung xung quanh chính thức xốn xang tách vận tốc, kiểm soát và điều chỉnh lại loại tóc. Vài giây sau, một thiếu thốn niên đem áo sơ-mi White bước xuống xe pháo, đám người ngay thức thì xôn xao.】

【Lục Chẩn chểnh mảng biếng vác cặp bên trên sống lưng, anh ngước đôi mắt nom khung trời đang được ụp mưa nhẹ nhàng, trận mưa phùn tầm tã mịt quáng gà khiến cho thiếu thốn niên tóc đen sạm thoạt nom có vẻ như rét mướt lùng u buồn.】

Phần rộng lớn đoạn thân thiện đều là cảnh solo của Lục Chẩn, mãi cho tới một quãng thoại này đó--

【Bỗng nhiên, tầm đôi mắt lạnh lùng của Lục Chẩn tạm dừng một thời gian, quan sát về phía cô nàng đem váy hoa đang được cười cợt với ai tê liệt ở đằng xa cách.】
Xem cho tới trên đây, tim Sở Ân cứng lại.

...Đó đó là cô. Là cô năm 17 tuổi hạc của kiếp trước, hồn nhiên tươi tắn sáng sủa và rất là mến chưng diện.

Thành thiệt tuy nhiên thưa, Sở Ân cũng ko biết cái gọi là một vừa hai phải bắt gặp đang được yêu thương tê liệt xẩy ra ra sao, cô thậm chí là còn ko ghi nhớ tôi đã bắt gặp Lục Chẩn vào trong ngày này của kiếp trước. Chẳng lẽ chỉ nom thông thoáng qua quýt vì vậy tuy nhiên đang được yêu thương rồi sao?

【...Tầm đôi mắt của Lục Chẩn tạm dừng vài ba giây, tiếp sau đó dời lên đường.

Anh nghĩ: Cái váy xấu xa vãi.】

Sở Ân phát âm đoạn đoạn này: "..."

Hệ thống tiếp thu kiến thức lại chính thức giở giờ gà gáy vô đầu cô: "Ka ka ka ka ka--"

Sở Ân: "Câm mồm."

Được lắm! Giờ phút này, vô tâm tư cô chỉ lưu lại vài ba chữ to tướng.

- - Tôi tiếp tục gϊếŧ Lục Chẩn.

Sở Ân rét mướt mặt mày, đem cây bút gạch men chữ "mưa" lên đường. Hệ thống tiếp thu kiến thức ko kịp ngăn cô lại: "Ấy, kí công ty à-- Đã đặt điều cây bút thì ko được hối hận hận, sau khoản thời gian viết lách vô rồi sẽ không còn thể thay cho thay đổi được đâu. Cái chữ cô lựa chọn này..." nom chỉ như 1 kể từ dùng làm mô tả nhiệt độ thông thường.
Sở Ân cười cợt khẩy: Cô ko hối hận hận.

Nhưng tiếp tục khiến cho Lục Chẩn nên hối hận hận.

Sau tê liệt xa lánh tức viết lách chữ "Dao" vô vị trí bị gạch men chéo cánh.

Hệ thống học tập tập: "..." Cô biết phương pháp giở trò thiệt đấy.

...

Sáng sớm, khí hậu phủ tràn sương quáng gà.

Cổng ngôi trường trung học tập cá nhân Oái Văn vô nằm trong tấp nập, ngày hôm nay là ngày khai trường thứ nhất.

Mấy phái đẹp sinh đang được ngáp ngắn ngủi ngáp lâu năm than vãn về kì ngủ hè ngắn ngủi ngủi thì chỗ đông người đùng một cái trở thành huyên náo, một con xe Bentley Mulsanne xa cách xỉ tạm dừng ngay lập tức trước cổng ngôi trường học-- Cả ngôi trường đều biết rõ này đó là xe pháo ngôi nhà ai.

"Mau lên, mau lên, Lục Chẩn cho tới rồi!"

"Aaa, anh Chẩn của tôi!"

"Hôm ni tôi mong muốn nằm trong lao vào ngôi trường với anh ấy aaaaaa."

Vài giây sau, cửa ngõ xe pháo nhảy cởi, một song người mẫu bước đi ra. Tuy thiếu thốn niên chỉ mang 1 cái áo sơ-mi White giản dị tuy nhiên cũng ko thể che lên đường được sự cao quý bên trên người. Trong thời tiết tràn mây, sườn mặt mày anh lạnh giá White bóc tách, lối đường nét kể từ đỉnh lông mày cho tới sinh sống mũi giống như một kiệt tác chạm trổ, góc hàm rất là hoàn thiện tinh xảo. Đôi đôi mắt lâu năm sắc bén, đuôi đôi mắt với 1 nốt loài ruồi lệ đỏ rực hồng, đương nhiên càng thực hiện gia tăng một ít du͙ƈ vọиɠ vô cái rét mướt giá chỉ.
Ngay Lúc Lục Chẩn một vừa hai phải xuất hiện tại, những sạn bong bóng màu sắc hồng chính thức xuất hiện tại xung xung quanh anh, những cánh hoả hồng cũng giống như đang được kể từ bên trên trời rơi xuống.

Lục Chẩn chỉ hờ hững ngước đầu lên--

Bầu trời tối tăm, dường như chuẩn bị... mưa?

"Xoẹt"--

Quả thiệt với 1 vật gì tê liệt kể từ bên trên trời rơi xuống.

Xem thêm: một đời một kiếp giang nam lão

Lục Chẩn chậm rì rì rãi cúi đầu, tầm đôi mắt rớt vào loại lân cận giầy bản thân.

Chỉ thấy một con cái dao sáng sủa quắc đang được ở tê liệt.

"...?