truyện chàng rể chiến thần

CHƯƠNG 1: CUNG TIỄN CHIẾN THẦN.

Trời xâm xẩm tối.

Bạn đang xem: truyện chàng rể chiến thần

Vùng khu đất đặc biệt giá buốt ở biên giới phía Bắc.

Một con xe Jeep xanh rì quân group chạy xe trên con phố phủ lênh láng tuyết White, thực hiện tuyết cuối cất cánh mịt thong manh, thanh niên ở sản phẩm ghế sau lặng lẽ xoa hai con mắt đỏ hỏn gay.

Người đứng đông đúc kịt ở phí a đằng sau cái Jeep, chúng ta đều khoác chiến phục xanh rì, sản phẩm người đằng đẵng.

Bây giờ, chúng ta đan năm ngón tay vô tay, ngón tay nhẹ dịu đặt tại huyệt thái dương, cao cho tới ngươi, hai con mắt ươn ướt sũng, nhìn theo đòi con xe Jeep từ từ chạy ra đi.

“Cung tiễn biệt chiến thần!”

“Cung tiễn biệt chiến thần!”

Đột nhiên quý khách đồng thanh chứa chấp giờ hô vang, tương tự như một mùa thủy triều chấn động trời khu đất.

Người nam nhi tài xế thương hiệu là Mã Tuân, anh tao nhìn thanh niên ở sản phẩm ghế sau với hai con mắt đỏ hỏn oạch, trong tim cảm nhận thấy đặc biệt lưu luyến: “Thủ hộ, anh thiệt sự ham muốn tách ngoài điểm này sao?”

Thanh niên ấy có tên Dương Chấn, mới mẻ chỉ tòng quân năm năm tuy nhiên tiếp tục lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi trội.

Hai mươi sáu tuổi tác, anh là thủ hộ trẻ em nhất vô lịch sử dân tộc, trấn biên thuỳ phía Bắc Cửu Châu.

Sau Khi trở nên thủ hộ, anh tiếp tục lập được vô số chiến công, thương hiệu chiến thần Bất Bại!

“Bây giờ biên thuỳ được xem là tòa trở nên vô địch, còn tồn tại ai dám cho tới tiến công nữa?

Sau Khi phát biểu dứt điều, anh lấy một tấm hình nền đỏ hỏn nhì người khoác áo White đi ra, ấy đó là hình cưới.

Người bên trên tấm hình là anh và một cô nàng với đàng đường nét khuôn mặt mũi vô nằm trong thanh tú, nhìn cô ấy mới chỉ rộng lớn nhì mươi tuổi tác, làn tóc nhiều năm buộc giản dị sau gáy, hai con mắt hạnh sáng sủa, sinh sống mũi trực tiếp tắp, khuôn mồm nhỏ nhắn căng mọng, nhìn cô còn đẹp lung linh hơn những phái nữ minh tinh ma nữa.

Chỉ với điều, vô tấm hình, nhìn cô ấy dường như ko sung sướng.

“Tần Nhã, em vẫn khỏe mạnh chứ?”

Dương Chấn nhìn cô nàng xinh đẹp mắt khuynh nước khuynh trở nên vô tấm hình, anh lẩm nhẩm thấp tiếng nói với bản thân.

Tấm hình chụp công cộng độc nhất của nhì người chúng ta, anh nở nụ mỉm cười niềm hạnh phúc, loại tâm trí tiếp tục trôi miên man về quá khứ kể từ lâu.

Năm năm trước đó, Tần Nhã vừa vặn mới mẻ lên năm tư, một tay xây dựng tập đoàn lớn Tam Hòa, trở nên phái nữ giám đốc xinh đẹp mắt người người đều biết rõ ở Giang Châu.

Trong thời khắc cải tiến và phát triển then chốt của tập đoàn lớn Tam Hòa, cô ấy bị hãm sợ hãi, bị người tao chuốc dung dịch, phát sinh mối liên hệ với cùng một người bảo đảm của tập đoàn lớn Tam Hòa.

Mà người bảo đảm ‘may mắn’ ấy đó là Dương Chấn.

“Người đẹp tuyệt vời nhất ở Giang Châu qua loa tối với cùng một thương hiệu bảo đảm vô công ty!”

Dương Chấn và Tần Nhã còn ko bước thoát khỏi hotel, những phiên bản tin cẩn đã và đang được ghim bên trên đầu trang thời sự Giang Lăng, vô số truyền thông trả tiếp về.

Từ những gia tộc giàu sang số 1, cho tới hàng nghìn người dân thông thường ở Giang Châu đều biết rõ người phụ phái nữ đẹp tuyệt vời nhất Giang Châu tiếp tục ngủ với bảo đảm vô doanh nghiệp bản thân.

Chỉ vô một tối, CP tập đoàn lớn Tam Hòa sụt rời không còn phân nửa.

Để tác động rời mà đến mức nhỏ nhất, mái ấm bọn họ Tần dò xét Dương Chấn, kêu anh ở rể.

Tin tức nhì người kết duyên lan nhanh chóng chóng, trong những khi tức thời, cả Giang Châu đều chấn động, còn mái ấm bọn họ Tần cũng trở nên trò mỉm cười kể từ bại.

Chỉ với điều mới mẻ kết duyên không được bao lâu, Dương Chấn lặng lẽ đi ra chuồn, chỉ vì thế đợi cho tới một ngày anh hoàn toàn có thể xứng song với Tần Nhã.

Năm trong năm này, bóng hình xinh tuyệt đẹp trần của những người đàn bà ấy luôn luôn trực tiếp xuất hiện tại vô đầu anh, là động lực nhằm anh từng bước tiến bộ Tột Đỉnh vinh quang quẻ.

Chỉ với điều, từng thứ tự suy nghĩ cho tới người phụ phái nữ ấy, xúc cảm hối hận lại ùa về trong tim Dương Chấn.

Ba ngày sau, ở trường bay quốc tế Cửu Châu, chuyến cất cánh 747 chậm rãi rãi hạ cánh.

“Rốt cuộc cũng về cho tới rồi!”

Dương Chấn sải chân bước xuống bậc thang, bước tiến bên trên mảnh đất nền Giang Châu, nụ mỉm cười tiếp tục tắt ngúm kể từ lâu lại nở bừng bên trên khuôn mặt anh.

“Oa! Mẹ ơi, u đâu rồi?”

Dương Chấn vừa vặn mới mẻ bước thoát khỏi trường bay tiếp tục nghe thấy giờ khóc vô trẻo của một cô nàng, ko biết vì thế sao, đùng một phát anh cảm nhận thấy tương đối mệt mỏi.

“Thủ hộ…”

Mã Tuân vừa vặn lên giờ đã biết thành Dương Chấn ngắt lời: “Từ khi tôi tách ngoài biên thuỳ phía Bắc, tôi không thể là thủ hộ nữa, trong tương lai tên tuổi này sẽ không được luật lệ xuất hiện tại tiếp!”

Xem thêm: thị lang đại nhân đừng chạy

Thấy khuôn mặt trang nghiêm của Dương Chấn, Mã Tuân ko ngoài lập cập rẩy, anh tao thăm hỏi dò: “Anh Chấn?”

Thấy Dương Chấn ko phản đối, anh tao mới mẻ mỉm cười nói: “Anh Chấn, cô bé xíu bại nhìn như là anh kinh, nhì người ko nên là bọn họ sản phẩm gì đó chứ?”

Dương Chấn nhìn cô bé xíu ấy vô vô thức, chỉ mất điều vừa vặn nhìn demo dường như không tài này dời nổi tầm đôi mắt chuồn nữa, xúc cảm thân thiện nằm trong xộc vô lòng anh.

Nhất là vóc dáng thút thít của cô ấy bé xíu ấy, nhường nhịn như trái ngược tim anh cũng nhức tấy.

Đột nhiên cô bé xíu ấy ngừng thút thít như với chạm màn hình, cô bé xíu con quay quý phái nhìn Dương Chấn với hai con mắt nhập nhèm nước.

Hai người một rộng lớn một nhỏ tư đôi mắt nhìn nhau, sau khoản thời gian trông thấy rõ nét khuôn mặt của cô ấy bé xíu, xúc cảm thân thiện nằm trong càng trở thành mạnh mẽ và tự tin rộng lớn.

Gương mặt mũi xinh xẻo như được chạm trổ tinh ma xảo kể từ hồng ngọc, làn domain authority hồng hào tròn trịa mềm mượt, hai con mắt vĩ đại lung linh như hồ nước nước, sản phẩm lông nheo nhiều năm còn vương vãi lênh láng những giọt nước đôi mắt.

Cô bé xíu ấy nom dòm mới mẻ chỉ tư tuổi tác thôi, tuy vậy còn nhỏ tuy nhiên tiếp tục với vóc dáng của người mẫu, sau khoản thời gian cứng cáp, chắc chắn là cô bé xíu được xem là nường hồ ly nhỏ sợ hãi dân sợ hãi bước.

“Ba ơi!”

Đột nhiên cô bé xíu ấy chứa chấp giờ reo.

Dương Chấn vẫn tồn tại đang được mơ tưởng, cô bé xíu tiếp tục hạnh phúc chạy cho tới ôm chầm lấy chân anh.

Ầm!

Vào khoảng thời gian ngắn bại, Dương Chấn cảm nhận thấy tâm trí bản thân ong ong.

Mã Tuân ở sát bên anh cũng sững sờ, khóe môi anh tao mấp máy: “Đây ko nên, ko nên là đàn bà của anh ý Chấn đấy chứ?”

Một khi sau, Dương Chấn mới mẻ sực tươi tắn lại, anh ngồi xổm xuống nhìn hai con mắt vô trẻo lung linh đang được nhìn bản thân chú ý của cô ấy bé xíu, anh phát biểu với hóa học giọng vơi dàng: “Bé con cái, con cái nhận sai người rồi, chú ko nên là tía cháu!”

“Oa!”

Nào ngờ Dương Chấn vừa vặn mới mẻ phát biểu dứt điều, cô bé xíu lại khóc ầm lên, vừa vặn khóc vừa vặn nói: “Ba ko cần thiết con cái nữa! Ba ko cần thiết con cái nữa rồi!”

Những người xung xung quanh đều ngoảnh đầu nhìn lại chỉ chỉ trỏ trở Dương Chấn.

Thấy cô bé xíu lại òa đi ra khóc nức nở, Dương Chấn cảm nhận thấy trái ngược tim bản thân như ham muốn vỡ vụn cả đi ra, anh lúng tao lúng túng.

Đường đàng là thủ hộ biên thuỳ phía Bắc, tạo cho từng nào người nghe thấy thương hiệu nên rùng bản thân kinh khủng hãi, tuy nhiên lúc này anh lại lúng tao lúng túng trước mặt mũi cô bé xíu mới mẻ tư, năm tuổi tác này, nếu như việc ấy Viral ra bên ngoài thì kinh khủng rằng tiếp tục tạo cho nhiều người kinh ngạc ham muốn rớt cả cằm.

“Cô bé xíu, chú thiệt sự ko nên là tía của con!”

“Hu hu…Ba ko cần thiết con cái nữa…”

Mỗi một thứ tự Dương Chấn lên giờ, cô bé xíu lại càng khóc kinh hoàng rộng lớn.

Năm phút sau.

Dương Chấn chảy các giọt mồ hôi mướt non từng đầu, rốt cuộc anh cũng thỏa hiệp, nhẹ dịu ôm cô bé xíu lên.

Cô bé xíu nhìn Dương Chấn chú ý với cặp đôi mắt nhòa lệ, Tính từ lúc khi lúc đầu cho tới tận lúc này, đôi tay nhỏ nhắn ấy vẫn luôn luôn níu chặt góc áo của Dương Chấn, kinh khủng chỉ anh tiếp tục quăng quật rơi bản thân.

“Anh Chấn, nếu như cô bé xíu này quí anh thế thì Hay là anh thực hiện tía của cô ấy bé xíu luôn luôn chuồn.”

Mã Tuân mỉm cười phát biểu, khi trông thấy cặp đôi mắt sắc lẻm như dao của Dương Chấn phóng về phía bản thân, anh tao tức khắc ngậm mồm lại.

Dương Chấn bất lực ôm cô bé xíu rời khỏi chống bảo đảm của trường bay.

Cô bé xíu lại òa lên khóc nức nở một đợt nữa, tuy nhiên Dương Chấn vẫn nén nhức dẫn Mã Tuân rồi ngoài điểm này.

Chỉ với điều nhì người vừa vặn mới mẻ loại bỏ đi, một cô nàng với làn tóc nhiều năm, khoác vest đen giòn hấp tấp vàng chạy cho tới chống bảo đảm.

“Tiếu Tiếu!”

Cô vừa vặn trông thấy cô bé xíu khóc nức nở tiếp tục rơi lệ, tức khắc nhào cho tới ôm đàn bà vô lòng ngay lập tức, không thích buông tay đi ra nữa.

Đối với cô, đàn bà đó là mạng sinh sống.

Năm năm trước đó cô vừa vặn kết duyên ko bao lâu tiếp tục trừng trị sinh ra bản thân với bầu, tuy nhiên người nam nhi ấy đột ngột bặt tăm, cho tới khi u cô phát biểu với cô, anh tao lấy một tỷ rưỡi kể từ tía rồi loại bỏ đi.

Khi ấy bao nhiêu thứ tự cô ham muốn tự động sát, tuy nhiên mỗi lúc lưu giữ cho tới sinh mệnh nhỏ bé xíu vô bụng bản thân, cô mới mẻ hoàn toàn có thể nối tiếp gắng gượng gạo.

Năm trong năm này, cô Chịu đựng đựng không còn từng nỗi điếm nhục, thậm chí là doanh nghiệp tuy nhiên cô một tay thiết kế cũng trở thành gia tộc mang đi trong những khi mang bầu, toàn bộ đều vì thế người nam nhi ấy.

Cô hận anh tao, người nam nhi ko kể từ tuy nhiên biệt xuyên suốt năm năm ròng rã.

Xem thêm: truyện một đêm bệnh kiều đột nhiên tới

“Mẹ ơi, Tiếu Tiếu trông thấy tía rồi!”

Cô bé xíu chớp hai con mắt lung linh, bĩu môi chực khóc: “Nhưng tuy nhiên tía ko cần thiết con!”

Nghe đàn bà phát biểu thế, người phụ phái nữ với làn tóc nhiều năm lập cập rẩy như bị sét tiến công trúng, góc nhìn cô trở thành thờ thẫn vô vô thức.