truyện chí hôn

Edit: Lá Nhỏ

Beta: Dollan

Bạn đang xem: truyện chí hôn

“Nên hạn chế móng tay rồi.”

Buổi sáng sủa, Thẩm Lâm Hoan một vừa hai phải há đôi mắt ngay lập tức ghi nhớ cho tới điều Lục Nghiêu trình bày tối qua loa, cô teo ngón tay lại, nhằm móng tay cào nhập lòng bàn tay, cô tương đối người sử dụng sức…

Ồ, thực sự nên hạn chế.

Mấy ngày này trời tối tăm mịt thong manh, càng khiến cho nhân loại tớ đủng đỉnh chây lười biếng.

Dường như bên phía ngoài đang được mưa, mơ hồ nước cảm biến được sắc trời mờ mịt, Tân Thành mưa nhiều, xung quanh năm trong cả mon đều ko ngớt. Phòng ngủ cơ hội âm chất lượng mà đến mức cho dù cô vô cùng nỗ lực tuy nhiên cũng ko biết trời sở hữu đang được mưa hay là không.

Khi buồn ngán, người tớ rất đơn giản nghĩ về cho tới những chuyện vụn lặt vặt ko cần thiết. Những thời nay trái khoáy thực là những ngày chây lười biếng nhất nhập cuộc sống lênh láng stress của cô ấy.

Cô cảm nhận thấy chừng như vẫn lâu rồi bản thân ko thấy ánh mặt mũi trời, đùng một phát vô cùng mong muốn nom ra bên ngoài hành lang cửa số, tuy nhiên lại không thích thức tỉnh Lục Nghiêu ở bên cạnh, bởi vậy cho dù nom chằm chằm nhập cái tinh chỉnh và điều khiển rèm kể từ xa xôi đang được ở ngay gần nhập tấc gang, tuy nhiên cô cũng ko động đậy.

Mỗi thứ tự thức tỉnh anh dậy đều ko cần điều tốt, nhân loại này một vừa hai phải quái quỷ đản một vừa hai phải không dễ chịu.

Hai người ngủ công cộng một chóng, tuy nhiên Lục Nghiêu lại ở xa cách cô, tương tự như vô cùng khó khăn rất có thể Chịu đựng được việc sở hữu đứa ở ngay gần, Thẩm Lâm Hoan ghi nhớ lại sau thời điểm cưới một ngày, cô vẫn trừng trị xuất hiện yếu tố này, khôn khéo tỏ ý: Tôi rất có thể ngủ ở chóng không giống.

Anh hừ giá buốt một giờ đồng hồ, xấu xí nói: “Tôi rất có thể nhằm cô ngoài ngủ luôn luôn.”

Thẩm Lâm Hoan bị anh thực hiện nghẹn họng, tiếp sau đó thì khoác kệ anh, cho dù sao cũng chẳng cần cô ngủ ko ngon.

Chỉ là tương đối làm cho đầu đau, anh ngán ghét bỏ cô vì vậy còn liên hít làm cái gi.

Càng làm cho đầu đau không dừng lại ở đó, cô dứt khoát rời xa là được, vì sao tâm trí lại hâm hấp đồng ý mặt mũi anh chín ngày ko tách nhằm bù che cho tới việc cô vẫn kể từ chối anh chín thứ tự chứ. Dù sở hữu nghĩ về thế nào là lên đường chăng nữa cũng thiệt nực cười cợt, anh vẫn vô lý, thế nhưng mà cô cũng vô lý theo đuổi.

Tư thế ngủ của cô ấy ko được chất lượng lắm, khi tỉnh rất có thể kềm chế ko gây phiền hà anh, tuy nhiên khi ngủ say cho dù mong muốn thế nào thì cũng ko kiểm soát được. Sau tê liệt trái khoáy thực xẩy ra chuyện, bao nhiêu thứ tự tỉnh dậy đều bấu víu bên trên người anh, xúc cảm bên trên mặt mũi anh ưu tư không thể đoán trước, tuy nhiên luôn luôn tạo nên cho tới cô ảo giác rằng bản thân đang được dữ thế chủ động dỗ ngon dỗ ngọt anh, tuy nhiên thiệt đi ra phía trên ko cần ngôi nhà ý của cô ấy.

Anh ko trình bày gì cả… Cùng lắm mặt mũi mũi luôn luôn dốc mức độ thể hiện nay rằng: Nếu cô dỗ ngon dỗ ngọt tôi, tôi tiếp tục thực hiện cô vừa lòng.

May mắn thay cho, thời điểm ngày hôm nay là ngày ở đầu cuối.

Khi Lục Nghiêu tỉnh dậy, trông thấy cô há đôi mắt ngay lập tức trả tay đi ra bao phủ lấy người, điều thứ nhất lóe lên nhập đầu Thẩm Lâm Hoan đó là câu ở đầu cuối anh trình bày trước lúc lên đường ngủ tối qua loa, “Nên hạn chế móng tay rồi.”

Bây giờ ghi nhớ lại, sở dĩ anh trình bày những điều này, có lẽ rằng bởi bị cô cào nhức.

Về phần vì sao đau… Thẩm Lâm Hoan không thích tâm trí loại chuyện không tồn tại ý nghĩa sâu sắc này. Dù cho tới từ xưa đến giờ anh luôn luôn trực tiếp thắn, tuy nhiên cô không còn thứ tự này cho tới thứ tự không giống lại chẳng trình bày một điều.

Thẩm Lâm Hoan ghi nhớ Chu Phù từng nói đến anh rằng, “Loại trực tiếp phái mạnh thuần chủng như Lục Nghiêu, tớ thực sự nghi ngại rốt cuộc anh tớ sở hữu trình bày yêu thương thiệt ko đấy? Tớ trình bày không thật đâu, cậu kể từ chối anh tớ chẳng sai một chút nào, ngược lại anh tớ cần tự động xem xét lại bản thân một ít đi! Hai người trọn vẹn ko và một toàn cầu. Không… Tớ sai rồi, anh tớ căn phiên bản ko thể nào là tự động nom lại phiên bản thân ái được.”

Anh cũng ko cần thiết tự động ngẫm lại chủ yếu bản thân, sở dĩ người xem ngẫm lại chủ yếu bản thân là vì như thế phiên bản thân ái từng tụt xuống té, hiểu rõ kết quả.

Một người như anh, cho tới lúc này chỉ việc suy nghĩ coi bản thân sở hữu cần thiết hay là không, còn đâu vẫn sở hữu người bố trí trước sau.

Giống như lúc này anh chỉ việc suy nghĩ coi cũng muốn hay là không, còn rất có thể cho tới hay là không mới nhất là chuyện Thẩm Lâm Hoan rất cần phải suy nghĩ, tuy vậy cô đau tới bị tiêu diệt lên đường sinh sống lại vẫn cần tâm trí một ít, nên phân bua sự kể từ chối của cô ấy ra sao thì phù hợp.

Thẩm Lâm Hoan vươn tay bao phủ lấy anh, thôi vờ vịt thân mật vậy, khiến cho anh thấy rằng phiên bản thân ái cô ko kể từ chối, đơn giản, “Lục Nghiêu… Tôi thấy tương đối nhức.”

Đây là thứ tự thứ nhất cô há mồm cầu van buông bỏ nhập bao nhiêu ngày qua loa.

Lục Nghiêu khẽ hừ, anh cười cợt một giờ đồng hồ, trình bày là cười cợt tuy nhiên càng tương tự như chế nhạo: Đau à? Chịu lên đường nhé.

Thẩm Lâm Hoan ko trình bày nữa, buông lỏng khung hình, nỗ lực rất là nhằm phiên bản thân ái ko cảm nhận thấy quá không dễ chịu.

Lục Nghiêu vẫn vô nằm trong thân thuộc với khung hình cô, tiết tấu và số lượng giới hạn luôn luôn cầm cứng cáp nhập tầm với.

Nhưng anh ko thực hiện, cho tới bước ở đầu cuối thì ngừng lại, xoay bản thân xuống chóng lên đường tắm.

Đầu óc Thẩm Lâm Hoan tức thời trống trải trống rỗng, trong cả Lúc anh tách lên đường, cô vẫn ko ấn định thần lại được, cô kéo chăn lên tủ mặt mũi.

Thẩm Lâm Hoan cảm nhận thấy, Lục Nghiêu thực sự quá hỉ nộ vô thường*.

(*Hỉ nộ vô thường: Lúc thì đương nhiên hạnh phúc yêu thích, khi thì đương nhiên tức giận dỗi không dễ chịu.)

Lục Nghiêu kể từ chống tắm rời khỏi ko khoác gì, tùy ý quấn khăn tắm, ngồi bên trên sofa, há PC xử lý việc làm.

Cô ngoan ngoãn ngoãn đựng điện thoại cảm ứng địa hình và những loại trang bị năng lượng điện tử rất có thể liên hệ với bên phía ngoài, phiên bản thân ái anh cũng đựng lên đường vài ba ngày, không mong muốn là anh được điều nhiệm lịch sự địa điểm tổng giám đốc tập đoàn lớn, chớ nói đến việc việc mất tích chín ngày ko trình bày một điều, chỉ nửa ngày ko thấy người đâu, đám thư ký mặt mũi tê liệt đều như chuẩn bị trừng trị điên. Vậy nên Thẩm Lâm Hoan cũng không hiểu biết, anh không hề là trẻ con lên tía nữa, chỉ vì như thế trả thù oán cô, việc thể hiện đòi hỏi ko được lên đường đâu cần mặt mũi anh nhập chín ngày một vừa hai phải kỳ quặc lại một vừa hai phải trẻ con con cái rốt cuộc nhằm thực hiện gì!

Thẩm Lâm Hoan ôm ăn mặc quần áo lên đường tắm, trông thấy bên trên người bản thân lênh láng những vết đỏ lòm nông sâu sắc kể từ nhập gương, cô thở lâu năm, xoay đầu lên đường tắm.

Lúc cô ra bên ngoài, Lục Nghiêu vẫn xử lý việc làm hoàn thành, anh đang được ở chống ăn bên dưới lầu, món ăn bày sẵn bên trên bàn, cứng cáp anh vẫn nhờ người dọn đi ra. Thẩm Lâm Hoan nước ngoài trừ nấu nướng cơm trắng nhập bao nhiêu ngày trước, tiếp sau đó cô ko lúc nào nhập phòng bếp nữa.

Cô tự động giác trải qua, Lục Nghiêu vẫy vẫy tay, nhằm cô ngồi trong tâm anh ăn cơm trắng, ở khoảng cách thân thương trên mức cần thiết này, Thẩm Lâm Hoan căn phiên bản ko cơ hội nào là yên ổn tâm thức ăn, tuy nhiên cô ko kể từ chối. Trong rạm tâm, cô thực sự coi chín thời nay như 1 điều van lỗi.

Một tay Lục Nghiêu đặt tại eo cô, xoa xoa phần sau thắt sườn lưng phía xương chậu phía trái, thấp giọng hỏi: “Hình xăm ở đấy là gì?”

Đại óc Thẩm Lâm Hoan trì trệ nhập giây khắc, tiếp sau đó khuôn mặt mũi vốn liếng chây lười nhác của cô ấy chợt chốc đỏ lòm bừng, trong cả nhập thứ tự ngay cạnh domain authority thịt nhất, cô cũng ko vì như thế chuyện chăn gối nhưng mà cảm nhận thấy ngượng ngùng vì vậy, lúc này mặt mũi cô lạnh lẽo bừng như thể bị ai tát nhập.

Xem thêm: sống không bằng chết

“Xăm bừa… thôi.” Giọng Thẩm Lâm Hoan đanh lại, nhai miếng bánh như đang được nhai sáp.

Ký ức quá xa xôi xôi, là một trong những mặt hàng chữ vô cùng rất nhỏ, còn nếu không tinh ranh ý để ý thì căn phiên bản ko nom đi ra. Chuyện này cô vẫn quên, nếu như còn ghi nhớ thì trước lúc kết duyên cô chắc chắn tiếp tục xóa tinh khiết lên đường.

Lục Nghiêu gật đầu, ko tuyên bố chủ ý, chỉ trình bày vu vơ: “Ừ, xăm bừa thôi.”

Câu trình bày tê liệt giá buốt cho tới đỉnh điểm.

Năm vần âm ghép trực tiếp mặt hàng ngay lập tức ngắn ngủi, “Lu Yao”.

Mũi kim được dùng vô cùng miếng, đàng đường nét thật sạch, tuy nhiên mực đậm, bên trên làn domain authority white nõn của cô ấy càng thêm thắt rõ nét.

Tối trong ngày hôm qua Lục Nghiêu mới nhất vô tình trừng trị hiện nay, bao nhiêu ngày này sau thời điểm kết duyên, cô một mực lạ lẫm bật đèn sáng, lại là một trong những loại chữ vô cùng nhỏ nên anh cũng ko nhằm ý lắm, chỉ ghi nhớ tôi đã nom chú ý rất mất thời gian, ko hề mong muốn tự động bản thân nhiều tình tuy nhiên ngoài thương hiệu của chủ yếu mình*, anh cũng ko nghĩ về đi ra được cơ hội lý giải loại nhị.

(*Tên của Lục Nghiêu sở hữu phiên âm là Lu Yao.)

Hoặc cũng rất có thể, tê liệt đơn giản chiêu trò người phụ phái nữ này dùng làm lấy lòng anh thôi. Từ chối anh, ô nhục anh, ni lại vạn bất đắc dĩ gả cho tới anh, cho nên vì thế mới nhất thực hiện đi ra một vài ba thủ đoạn như vậy?

Lục Nghiêu ko truy căn vặn nữa, không thích trình bày gì, cũng không tồn tại hào hứng vấn đáp. Vả lại, điều gì anh mong muốn biết thì trước sau cũng tiếp tục biết.

Thẩm Lâm Hoan thực sự không thích trình bày, sở hữu một trong những chuyện cho dù vẫn rõ nét, tuy nhiên cô vẫn mong muốn lưu giữ kín như bưng.

Hai người yên ắng ăn cơm trắng, Lục Nghiêu ko nghiền cung cô, càng không tồn tại động đậy thân thương, tương tự như chỉ mong muốn ôm cô ăn một giở nhưng mà thôi.

Tám ngày thân thương cũng ko khiến cho bầu không khí thân ái nhị người khá rộng lớn một chút nào.

Tám ngày trước, cô và Lục Nghiêu vào vai một cặp bà xã ông xã hòa thuận nhập hít lễ, ban đêm quay trở lại chống tân hít, một không khí kỳ dị cho tới kỳ lạ thông thường.

Lúc tê liệt Thẩm Lâm Hoan tâm trí rối bời, điều cô phiền lòng trước không còn đó là việc làm của tôi, cô đầu quân cho tới thành phần hành chủ yếu của tập đoàn lớn Lục thị, còn ko chính thức đi làm việc, sau ăn hỏi này, cô sẽ rất cần về thực hiện nằm trong doanh nghiệp với Lục Nghiêu. Thực đi ra cô ko hề mong muốn, tuy nhiên bên dưới sự bố trí của trưởng bối, dựa vào nhiều chiều suy nghĩ, trong thời điểm tạm thời cô ko thể kể từ chối.

Mối mối quan hệ với Lục Nghiêu cũng là một trong những yếu tố làm cho đầu đau, coi như cả nhị vẫn biết nhau kể từ lúc còn nhỏ, tuy nhiên tiếc rằng ko cần cặp thanh mai trúc mã chất lượng rất đẹp gì, ngược lại cô vẫn rất nhiều lần kể từ chối lòng chất lượng và điều tỏ tình của anh ấy. Đến nỗi khiến cho anh trong tương lai trở thành sở hữu cừu địch với cô. Từng trừng trị ngôn bậy bạ rằng: Nếu tôi còn tồn tại tình cảm với cô ấy một đợt nữa thì coi như tôi hèn!

Thẩm Lâm Hoan từng nhận định rằng, cho dù sao vận mệnh vẫn ấn định trước sẽ không còn uỷ thác nhau, cho tới cho nên việc anh ghét bỏ vứt cô hay là không cũng ko cần thiết.

Nhưng hiện nay tại…

Anh ko cần loại người đơn giản và dễ dàng buông bỏ cho những người không giống, sở hữu người hoặc mô tả anh- bụng dạ gian ác, chỉ trừng đôi mắt thôi cũng cần trả lại bởi được. Nếu nhập thời cổ kính thì đó là hình tượng của một bạo quân. Đương nhiên, ở khoản thực hiện ăn, khi không tồn tại ai rốt cuộc anh ra sao, Thẩm Lâm Hoan vẫn lâu ko nghe qua loa thông tin về anh, cho nên vì thế cũng ko rõ rệt lắm. Chỉ ghi nhớ lúc còn tới trường, anh thực sự là một trong những người hiền lành lành lặn kể từ tận xương tuỷ.

Nhưng có lẽ rằng anh vẫn thay cho thay đổi, nhân loại ai rồi cũng tiếp tục thay đổi.

Cô tương đối hoảng sợ ngồi mặt mũi chóng nhập chống tân hít, hóng anh tan tiệc. Cô ngóng, tốt nhất có thể anh nên say khướt, khi quay trở lại ngả đầu ngủ luôn luôn lên đường, mặc dầu vẫn kiến thiết tư tưởng ko biết bao thứ tự, tuy nhiên cô thực sự vẫn ko mong muốn đương đầu ngay lập tức với anh.

Đáng tiếc cô vẫn tính sai, Lúc Lục Nghiêu phi vào thì vô nằm trong tươi tỉnh. Tỉnh táo mà đến mức rất có thể thấy được sự nhạo báng và lãnh đạm nhập đôi mắt anh. Như thể mong muốn nói: Từ chối thì tiện ích lợi gì, ko cần ở đầu cuối cũng rớt vào tay tôi rồi sao.

Cô tĩnh mịch nhập phút chốc, chợt vướng mắc vì sao anh lại đồng ý kết duyên.

Vì mong muốn tát nhập mặt mũi cô?

Không thể nào là, cô không tồn tại hình mẫu phước đấy.

Lục Nghiêu túa áo vest ngoài, tuỳ ý ném lên sofa, anh ko trình bày điều nào là lên đường trực tiếp nhập chống tắm.

Dường như người ngồi bên trên chóng ko cần bà xã mới nhất cưới của anh ấy nhưng mà là một trong những người ko tương quan.

Cô cứ ngơ ngẩn ngồi tê liệt, cho tới Lúc anh xuất hiện nay trước mặt mũi cô đợt nữa.

Nói thiệt, Lục Nghiêu thực sự vô cùng nổi trội, dáng vẻ người chuẩn chỉnh, tay lâu năm người mẫu, vai rộng lớn eo thon, tuỳ tiện khoác một cái áo choàng tắm thôi nhưng mà nom tương tự như một chân dài phái mạnh rất có thể cù lăng xê đồ vật ngủ ngay lập tức tức thì.

Vì vậy khi còn tới trường, Lúc cô được Lục Nghiêu tỏ tình, không một ai rất có thể hiểu nổi vì sao cô lại kể từ chối anh.

Xét cho tới nằm trong, với gia đạo và ĐK của cô ấy, ở nhập đôi mắt người không giống thì việc Lục Nghiêu nom trúng cô tương tự như một phần quà.

Thẩm Lâm Hoan nom chằm chằm anh một hồi, khẽ gọi, “Lục Nghiêu…” Cô mong muốn trình bày, tất cả chúng ta nói chuyện hoà bình cùng nhau chút đi!

Lục Nghiêu liếc mắt nom cô nhập giây khắc, thấy cỗ dạng u sầu rối rắm của cô ấy, đùng một phát cười cợt giá buốt một giờ đồng hồ, “Rất ko bởi lòng?” Giọng điệu tê liệt như mong muốn nói: Không đống ý cũng không có tác dụng.

Thẩm Lâm Hoan nhíu ngươi, rung lắc đầu nhập tuyệt vọng, “Không cần.” Dũng khí nhưng mà cô gom nhặt được lại bị điều trình bày của anh ấy thực hiện cho tới rối loàn, sở hữu chút chán nản lòng.

Chẳng sở hữu gì là ko đống ý, thậm chí là còn tồn tại chút phấn chấn mừng vì như thế được gả cho tới anh chứ không cần cần ai không giống.

Thực đi ra cô cũng khá mến anh, đơn giản so với loại chuyện này, cô ko mến vẫn chất lượng rộng lớn, vì như thế mến nên sở hữu chút khó khăn xử. Thỉnh phảng phất cô tiếp tục ghi nhớ cho tới thái phỏng nịnh nọt nọt của Thẩm gia giành riêng cho Lục Nghiêu, cho nên vì thế cảm hứng nhập cuộc hôn nhân gia đình này, bản thân không tồn tại chút địa điểm và uy nghiêm gì xứng đáng trình bày, nên cũng ko trách móc thái phỏng này của anh ấy.

Kể kể từ lúc biết được tin cẩn kết duyên, cô vẫn tâm trí về sự việc thực hiện thế nào là nhằm rất có thể sinh sống hòa phù hợp với anh, tuy nhiên tiếc rằng không tồn tại ý tưởng phát minh nào là. Đại khái là vì như thế cô hiểu anh.

Xem thêm: pubg thế kỷ võng luyến

Con người này, tâm tư nguyện vọng hoặc thay cho thay đổi, rất khó tư duy.

Hôn lễ của anh ấy và cô bởi phụ huynh nhị mặt mũi tổ chức triển khai, thậm chí là phục trang trước lúc cưới của nhị người đều là khoác demo trong nhà, không tồn tại thao diễn luyện, thậm chí là một trong những buổi họp mặt biểu tượng trước kết duyên cũng không tồn tại.

—— Là vì như thế anh không thích gặp gỡ cô, nhưng mà Thẩm gia cũng không đủ can đảm chỉ trích anh ngạo mạn thiếu hụt lễ phép.