truyện em chỉ mình anh nuông chiều

Dịch: Phi Phi

Ôn Thư Du và bạn làm việc tách ngoài rạp chiếu phim, khi Chào thân ái, cô trông thấy bóng hình anh cả bản thân thấp thông thoáng phía xa vời. Ôn Lãng Dật khoác sơ-mi White và quần âu black color, áo khoác bên ngoài vắt bên trên cánh tay, vừa phải coi là biết mới mẻ gặp gỡ xã uỷ thác với ai bại liệt.

Bạn đang xem: truyện em chỉ mình anh nuông chiều

“Anh!”.

Ánh đôi mắt cô sáng sủa lên, khoác kệ đối phương đem nghe thấy, trông thấy bản thân hay là không, vừa phải kêu một giờ tiếp tục nhảy nhót chạy thông qua đó.

Đến hâu phương người con trai, Ôn Thư Du giang nhì tay thân thuộc ôm chầm lấy người đó: “Anh, anh cho tới rồi!”.

Vải áo sơ-mi quyến rũ áp bên trên má, cô quay đầu sang một bên cọ cọ yêu thích. Cô ló đầu sau sống lưng người con trai, vừa phải nhướng đôi mắt lên tiếp tục ngờ ngạc coi người đứng cơ hội bản thân bao nhiêu bước.

“Anh…?”. Ôn Thư Du sững sờ trợn tròn xoe đôi mắt, Ôn Lãng Dật đứng cơ hội bại liệt ko xa vời cũng khá bất thần.

Cả người cô cứng đờ bị tiêu diệt trân bên trên vị trí.

Thế người cô đang được ôm khi này… là ai?

“Bạn nhỏ”. Một tiếng nói êm ả kể từ tốn vô cùng hoặc truyền cho tới phía đỉnh đầu: “Em nhận sai sót người rồi”.

Giọng rằng sát mặt mũi xối trực tiếp nhập tai cô, ko hề bao phủ cất giấu ý cười cợt nồng đượm, tương tự như đang được đợi coi trò hoặc.

Bất chợt, cơn bại liệt ngốc truyền rần rần cho tới khoanh tai, xa lánh tức lùi về hâu phương nhì bước. Ôn Thư Du ngước đầu trợn tròn xoe đôi mắt, nhì màu sắc trắng và đen tương phản nhập tròng đôi mắt ngập vẻ lo âu.

Trước mặt mũi là một trong những người con trai trẻ em tuổi hạc, hình dáng vô cùng to lớn rất đẹp trai, lối đường nét khuôn mặt mũi vô cùng sắc đường nét, khóe môi khêu gợi một nụ cười cợt thư thả nhạt nhẽo. Cổ áo sơ-mi của những người bại liệt lạnh nhạt bên trên xương quai xanh rờn, một tay đút vào bên trong túi quần âu.

Người bại liệt vô cùng hào hứng coi chằm chằm review cô.

Máu dồn lên óc, trí tuệ xa lánh tức trống rỗng trống rỗng.

Khuôn mặt mũi Ôn Thư Du chợt đỏ ửng bừng, sắc đỏ ửng còn lan đến tới tận khóe đôi mắt, không thể bao phủ cất giấu nổi góc nhìn vừa phải ngây ngẩn vừa phải tá hỏa.

Nhịp tim đập tới tấp trừng trị đi ra những giờ “Thình thịch” khiến cho cô nghe rõ ràng mồn một.

Có lẽ thấy cô vẫn luôn luôn coi ko chớp đôi mắt, người con trai từ tốn nhướng ngươi.

Ôn Thư Du sực tỉnh lấy lại niềm tin, vô thức lùi về hâu phương tăng nửa bước.

Anh ấy… anh ấy vừa phải nói…

Mình ôm sai sót người rồi!

Tưởng tượng vừa phải rồi cô còn ôm đối phương thực hiện nũng, Ôn Thư Du xấu xí hổ cho tới nỗi hận ko thể rẽ khu đất chui xuống.

Ôn Lãng Dật đứng lân cận cũng thấy tương đối ghen tị tị nạnh trong trái tim, vẫn ko nhịn được cười cợt, trêu chọc: “Thật tuyệt vọng, như thế nhưng mà em cũng nhận sai sót người được?”.

“Anh!”. Ôn Thư Du bất mãn nhỏ tiếng nói.

Cô gục đầu như đà điểu, hấp tấp chạy cho tới lân cận Ôn Lãng Dật.

“… Vóc dáng vẻ và ăn mặc quần áo của nhì người đều hao hao nhau, còn đứng tại phần hứa, sao lại trách cứ em được”.

Giọng điệu chỉ trích đượm ý thực hiện nũng thân thương so với người nhà đất của cô tém lại một chút ít vì thế sự xuất hiện của những người ngoài.

“Được được được, là anh sai”. Ôn Lãng Dật thỏa hiệp vô ĐK.

Ôn Thư Du hừ nhẹ nhõm, không đủ can đảm ngước đầu lên, nhì chân đứng nghiêm ngặt quy củ bên trên vị trí, rũ mi ngóng sức nóng chừng bên trên khuôn mặt mũi giảm sút. Thật đi ra xúc cảm vẫn rất khác nhau. Cô tâm lý miên man, bên trên đằm thắm thể của những người vừa phải rồi thông thoáng đem mùi hương hương thơm non giá tiền, nghe đâu còn tồn tại chút mùi hương dung dịch lá. Khí hóa học không thật như thể với Ôn Lãng Dật, nhường nhịn như còn chững chàng, càng…

Càng từng trải hơn… Ôn Thư Du ngẫm nghĩ về mãi mới mẻ lựa chọn lựa được kể từ này.

Đáng đi ra những giác quan liêu của cô ý cần tinh tế bén cảm biến được Lúc xúc tiếp với anh, tuy nhiên thời điểm hiện tại mới mẻ trừng trị hình thành thì tiếp tục vượt lên muộn.

Da thịt êm ấm của những người con trai dán lên má cô qua quýt lớp áo sơ-mi, còn tồn tại cánh tay rắn vững chắc thon nhiều năm, vòng eo còm tuy nhiên cứng rắn, và cả tấm sống lưng to lớn vững vàng chãi…

Sau Lúc ý thức được bản thân đang được tâm lý điều gì, Ôn Thư Du khó khăn nhịn được cảm nhận thấy xấu xí hổ.

“Nếu cậu tiếp tục đón được người rồi thì tôi chuồn trước đây”. Người nọ rằng.

Ôn Lãng Dật gật đầu: “Lần sau lại rằng tiếp”.

Nghe thế, cô mơ hồ nước thở nhẹ nhõm một giờ, buông lỏng bàn tay đang được cầm chặt ướt đầm các giọt mồ hôi.

Trước Lúc con quay người theo đuổi Ôn Lãng Dật, sản phẩm mi của cô ý vẫn tồn tại run rẩy rẩy, bởi dự mãi vẫn ko kìm được ý mong muốn ngước đầu lên coi người nọ.

Vốn dĩ người bại liệt đang được coi đồng hồ thời trang, tuy nhiên nghe đâu trực quan mách nhau bảo khiến cho anh coi lên, phát hiện góc nhìn của cô ý, cho dù ngẩn người khoảnh khắc vẫn kịp cong môi mỉm cười cợt.

Ôn Thư Du ngay lập tức không thở được.

Bị phát hiện coi trộm đúng vào khi, cô teo rúm người vẫy tay với đối phương, tiếp sau đó hấp tấp vàng con quay người theo đuổi Ôn Lãng Dật như loại đuôi nhỏ tung tăng.

Lên xe pháo, Ôn Thư Du cúi đầu thắt chạc đáng tin cậy, vờ vĩnh lơ đãng hỏi: “Anh, người vừa phải rồi là ai thế?”.

“Một người các bạn nhưng mà em trước đó chưa từng gặp”.

“Có bao nhiêu người các bạn của anh ý nhưng mà em từng gặp gỡ nào?”. Cô bĩu môi, ngón tay vô thức kéo giãn chạc an toàn: “Trong nhì người thì có lẽ ai nhiều tuổi hạc hơn?”.

“Hỏi điều này thực hiện gì”. Ôn Lãng Dật nhảy cười cợt, vẫn trả lời: “Lúc anh mới mẻ nhập ĐH thì anh ấy tiếp tục chất lượng tốt nghiệp rồi, em rằng xem…”.

Thì đi ra là to hơn nhiều tuổi hạc như vậy…

Cô còn mong muốn chất vấn tiếp, tuy nhiên Smartphone địa hình tự nhiên sụp chuông.

Ôn Lãng Dật ko hấp tấp phát động xe pháo, anh bịa đặt một ngón trỏ lên môi, đi ra hiệu cho tới cô chớ lên giờ.

Không biết đứa ở đầu chạc mặt mũi bại liệt rằng gì, Ôn Lãng Dật trả lời: “Vừa rồi thực sự quên nhắc tới chuyện này”.

Vốn dĩ Ôn Thư Du chẳng thèm quan hoài cho tới cuộc gọi này, tuy nhiên giờ lại ko kềm chế được tò lần vểnh lỗ tai lên nghe, tuy nhiên này đem nghe lóm được gì.

Mà Ôn Lãng Dật cũng nhanh gọn lẹ húi Smartphone.

Cô trộm liếc địa hình một cái: “Ai gọi thế ạ?”.

Ôn Lãng Dật cười cợt nhẹ nhõm, đáp: “Chính là kẻ ban nãy em nhận nhầm”.

“A…a…a ko cho tới anh rằng nữa!”. Ôn Thư Du nhấp lên xuống đầu lia lịa, trưng đi ra một cỗ dáng vẻ bực tức ko thèm nhằm ý cho tới anh trai bản thân.

“Được rồi”. Ôn Lãng Dật nhịn cười cợt, đem tay xoa đỉnh đầu cô: “Anh ko rằng nữa”.

Chiếc xe pháo phát động vòng bánh hòa vào trong dòng xe pháo tấp nập, những sản phẩm cây mặt mũi lối xẹt nhanh chóng qua quýt hành lang cửa số.

Xem thêm: dị thế điền viên

Ôn Thư Du ôm vẻ mặt mũi bất mãn, sửa lịch sự lại đầu tóc rối tung vì thế hành vi vừa phải rồi, xoay đầu coi ra phía bên ngoài hành lang cửa số.

Nhìn mãi coi mãi, coi đến mức độ cô ngơ ngẩn đo lường và tính toán người nọ to hơn cô những mươi tuổi…

Sự chênh nghiêng đằm thắm nhì mươi sáu và mươi sáu tuổi hạc vốn liếng dĩ tiếp tục như loại hố thâm thúy thẳm, huống chi khoảng cách này không những là một trong những số lượng. Một người con trai nhì mươi sáu tuổi hạc có lẽ rằng tiếp tục vòng lộn thương ngôi trường nhiều năm, chúng ta và những học viên còn bên trên ghế phổ thông ko và một trái đất.

Sự chênh nghiêng bại liệt vừa phải mê hoặc cũng vừa phải khiến cho người tớ hoảng hồn hãi.

Trong đầu cô đột nhiên lại xuất hiện nay khuôn mặt mũi chứa đựng ý cười cợt của những người nọ, còn cả tầm vóc đàng hoàng thản nhiên khó khăn ai dành được.

Luôn cảm nhận thấy đem gì bại liệt thiếu thẩm mỹ xa vời.

Một giờ “bạn nhỏ” bại liệt nhường nhịn như vẫn tồn tại xung quanh quẩn mặt mũi tai cô. Ôn Thư Du phí công nhọc mệt mức độ nhằm giảm nhiệt bên trên khuôn mặt mũi tuy nhiên thời điểm hiện tại hiện tượng lại về như cũ, nhịp tim đập nhanh chóng đến mức độ tay chân mong muốn rụng tách.

“Còn tức giận hả?”.

Cô hốt hoảng, điềm tĩnh vớ đại một câu hằm hừ: “Em còn lâu mới mẻ nhỏ nhen như vậy”.

Ôn Lãng Dật cười cợt hỏi: “Phim đem hoặc không?”.

Cô ngây ngẩn gật đầu đáp: “Cũng tạm”.

Thật đi ra cô mong muốn chất vấn người bại liệt thương hiệu là gì, tuy nhiên anh cả lanh lợi như thế, chắc chắn rằng sẽ thấy đi ra yếu tố.

Đành thôi vậy.

Đêm bại liệt, Ôn Thư Du ở mơ.

Trong mơ cô vẫn ôm sai sót người như buổi ngày, tuy nhiên phen này cô còn chưa kịp buông tay thì người nọ tiếp tục cầm lấy cổ tay cô, cười cợt hỏi: “Em cố ý cần không?”.

Bàn tay ấy thon nhiều năm, nhẹ dịu cầm cổ tay cô, khí thế lấn lướt trọn vẹn vây cô nhập bại liệt.

Giấc mơ cho tới trên đây thì đứt đoạn, hoặc cô ko ghi nhớ rõ ràng đoạn sau.

Sáng bữa sau, Ôn Thư Du thẹn thùng thùng vùi nguồn vào gối vì thế niềm mơ ước bại liệt.

Sao lại ở mơ niềm mơ ước kỳ lại như thế chứ! Nhưng đôi khi cô cũng khá tò lần, rốt cuộc cô tiếp tục vấn đáp thế nào nhập niềm mơ ước ấy?

Chuyện này khiến cho cô ngơ ngẩn cả buổi học tập ngày hôm bại liệt.

Chẳng bao nhiêu chốc lại cho tới vào buổi tối cuối tuần.

Sau giờ trưa, Ôn Thư Du ngồi ghế chao nhập vườn, coi chằm chằm lùm cây trước mặt mũi cho tới trừng trị ngốc.

Bỗng nhiên mang trong mình 1 bóng người thập thò lân cận. Cô xoay đầu lại, trừng trị hiện nay là anh trai Ôn Trị Nhĩ.

“Anh hai!”. Cô nhảy tót ngoài ghế chao xuống đất: “Anh làm cái gi thế?”.

“Làm em hoảng hồn không còn hồn, sao anh ở này mà ko lên tiếng?”.

Ôn Trị Nhĩ ngơ đi ra một chút ít, xoay đầu tạm dừng bước đi, cố ý vỗ ngực vờ vịt còn hoảng hồn hãi tuy nhiên tầm vóc lại cù bất cù bơ như chẳng quan hoài chuyện gì.

“Không làm cái gi trái khoáy lương lậu tâm thì sao cần sợ?” Ôn Thư Du chạy cho tới, làn váy tung cất cánh nhập gió: “Lại mong muốn chuồn ra phía bên ngoài chuồn quẩy cần không?”.

“Bậy này, chỉ rủ bao nhiêu đứa các bạn cho tới Sơn Môn tụ tập luyện tí thôi”.

Dinh thự Sơn Môn?

Ôn Thư Du vừa phải nghe thấy, nhì đôi mắt sáng sủa rực, ngay lập tức ôm cánh tay Ôn Trị Nhĩ đem đẩy: “Anh hai…”.

Âm cuối kéo dãn ko cất giấu ý thực hiện nũng và ngọt ngào, lỗ tai Ôn Trị Nhĩ muốn làm nhũn trở nên vũng nước. Hỏng rồi, quá thời điểm ý chí còn kiên tấp tểnh, anh nhất quyết cần kể từ chối nhóc con cái này mới mẻ được: “Không được, Ôn Lãng Dật nhưng mà biết chắc chắn rằng sẽ không còn tha bổng cho tới anh”.

“Anh ko rằng em ko rằng thì anh ấy biết đằng trời”. Ôn Thư Du lẹo tay trước vùng ngực tỏ vẻ xứng đáng thương. “Em chỉ tò lần mong muốn chuồn coi sao thôi nhưng mà, trong nhà 1 mình ngán lắm”.

Ôn Trị Nhĩ tương đối xê dịch, góc nhìn chính thức trốn tách cô.

“Anh hai…”.

Ý chí kiên tấp tểnh ngay lập tức sụp sụp không hề tung tích, Ôn Trị Nhĩ nghiến răng nghiến lợi véo má cô nàng nhỏ tuy nhiên lại ko nỡ người sử dụng mức độ.

“Cả căn nhà chẳng đem ai trị nổi em”.

Bất kể là làm công việc nũng hoặc vẻ dễ thương và đáng yêu và ngọt ngào tùy hứng như lúc này, chúng ta chúng ta Ôn đều bị cô tích lũy không hề manh giáp.

Ôn Thư Du hiểu rõ anh nhì tiếp tục đồng ý, ngay lập tức vỗ tay tung hô, chớp đôi mắt tiếp tục con quay người lên lầu thay cho ăn mặc quần áo.

Hai bạn bè nhanh gọn lẹ tài xế cho tới dinh cơ thự Sơn Môn. Xe tạm dừng ở cửa ngõ, nhân viên cấp dưới đáp ứng cho tới gom đậu xe pháo.

Ngày thông thường dinh cơ thự Sơn Môn chỉ tiếp đón những group theo đuổi quy tấp tểnh riêng biệt của dinh cơ thự, chỉ những người dân đầy đủ ĐK hoặc đem người trình làng vừa mới được chuồn nhập. Cạnh nhập đem đầy đủ những trò vui chơi giải trí xài khiển tuy nhiên lại thực hiện mới mẻ thật nhiều đối với những điểm tương tự động.

Ôn Thư Du cũng giống như những cô nàng không giống nằm trong giới hạn tuổi vô cùng yêu thương nét đẹp, phụ huynh và những anh trai lại mua sắm cho tới cô vô số ăn mặc quần áo như make up cho tới búp bê Tây dương, khiến cho cô cần đem chống riêng biệt nhằm phân biệt số váy áo bại liệt với ăn mặc quần áo tới trường.

Hôm ni sư lựa chọn đại một cái váy mới sắm, tay nhiều năm thắt eo, vẫn nhập sáng sủa giản dị đem tương đối thở học viên.

Nhân viên đáp ứng dẫn chúng ta lên tầng nhì, tiếp sau đó kính cẩn đẩy ô cửa phía cuối hiên nhà.

Âm thanh bên phía trong tức thời lặng bặt, một đám người quan sát về mặt mũi này đều ngẩn tò te.

Thiếu phái nữ đứng ngoài cửa ngõ đem khuôn mặt White nõn tinh anh xảo, vòng eo và tứ chi bằng phẳng, hai con mắt biết rằng tròn xoe xoe như mèo con cái Lúc cười cợt tiếp tục khẽ cong lên vô cùng chân thật.

“Ôn Trị Nhĩ, trên đây là?”.

“Đây là em gái yêu thương quý của tôi đấy, ngày hôm nay mang tới cho những cậu cởi đem tầm mắt”. Ôn Trị Nhĩ vô nằm trong đắc ý, anh mong muốn khoa trương vùng người em gái này lâu lắm rồi vẫn không tồn tại thời cơ phù hợp.

Một đám người ngay lập tức hò la, đem người thì ghen tị tị nạnh bản thân không tồn tại em gái, đem người chỉ đơn giản và giản dị xa lạ coi tầm vóc khêu gợi đòn của Ôn Trị Nhĩ.

Bỗng nhiên, phòng giải trí bi-a lân cận truyền cho tới giờ bóng và trượng nhập nhau.

Ôn Thư Du liếc mắt coi lịch sự, thình lình trông thấy một bóng hình vừa phải thân thuộc vừa phải xa vời kỳ lạ. Cô đùng một phát trợn tròn xoe đôi mắt, sững người bên trên vị trí.

Người nọ vừa phải tiến công một cú, tiếp sau đó lừ đừ rãi ngay người dậy, tay cố gắng trượng bi-a kháng bên trên mép bàn.

Có người gọi: “Lương thiếu!”.

Xem thêm: bạch nguyệt quang hoàn mỹ chuẩn bị tu dưỡng

Trực giác mách nhau bảo Ôn Thư Du ‘Lương thiếu’ đó là đang được gọi người bại liệt. Sau Lúc điềm tĩnh lại, cô xoay người mong muốn cất giấu bản thân theo đuổi phiên bản năng, tuy nhiên ở đầu cuối vẫn lừ đừ một bước.

Người nọ vốn liếng dĩ đang được khẽ cười cợt thì âm thầm với những người lân cận, nghe thấy giờ gọi thì ngước đầu coi lịch sự mặt mũi này.

Bốn đôi mắt uỷ thác nhau, anh trông thấy cô.