truyen huong dan treu choc dan ong

Editor: Linh Đang

"Này, chớ sờ loạn!"

Bạn đang xem: truyen huong dan treu choc dan ong

Trong chống tràn trề tương đối thở triền miên đùng một cái phân phát rời khỏi một giờ hô khẽ, sau cuối nhị người đang được sít sao ôm hít và một địa điểm cũng tách rời khỏi, Quan Hành chống ở phía bên trên Lương Kiều, nhị người đều thở hồng hộc.

Thở cấp bao nhiêu tương đối, Lương Kiều lại nhấc chân cặp bụng anh lại, tay thiên về phía cái gì tê liệt đang được giương cao sờ soạng.

Quan Hành vội vã vàng ngăn tay cô lại, nằm tại bên trên người cô, khàn giọng nói: "Chớ làm mưa làm gió, anh chuẩn bị ko nhịn được..."

Lương Kiều cọ xát lên trên người anh, nhân thời cơ thò tay tê liệt xuống thăm hỏi dò la, chuẩn chỉnh xác bắt lấy vẹn toàn căn đứng trực tiếp tương đối lắc lắc, chậm trễ rãi xoa lấy.

Quan Hành vội vã vàng bắt lại nanh vuốt ko trung thực, bắt được rồi, lại tự dự ko lôi ra, lòng bàn tay bao ở phía bên ngoài bàn tay nhỏ nhỏ xíu của cô ý, cảm thụ được động tác kể từ bên trên xuống bên dưới của cô ý phía trên người bản thân, huyết khí vô thân ái thể càng cuồn cuộn rộng lớn.

Anh nỗ lực áp bức, nằm tại bên trên vai cô phân phát rời khỏi một giờ một giờ thở dốc ngột ngạt. Lỗ tai Lương Kiều cảm biến được các mùa giá lạnh vô tương đối thở ngày càng thiêu thắp, cũng ngày càng ngứa, cô đem chút ko kịp đợi, mạnh mẽ và tự tin dỡ thừng sống lưng của anh ấy rời khỏi, tay hoạt bát đưa vào vô quần trong, ko trở lo ngại một chút nào ráng lấy của anh ấy.

Lòng bàn tay quyến rũ để lên trên, Quan Hành hừ nhẹ nhàng một giờ, ưỡn thắt sống lưng theo dõi bản năng, một giây sau lại vội vã vàng bắt lấy cổ tay cô, thở cấp nói: "Đừng thực hiện rộn chớ thực hiện rộn, anh chuẩn bị ko được..."

Lương Kiều dẩu môi, vừa vặn ôm cổ anh vừa vặn nói: "Em mong muốn anh... Anh không thích em sao?" Lúc thủ thỉ bên cạnh đó nỗ lực giơ chân lên cọ cọ thân ái nhị chân anh, chân vừa vặn giẫm đạp một chiếc vẫn đẩy không còn quần anh xuống bên dưới.

"Em tiếp tục lạnh lẽo..." Quan Hành đã và đang thương hiệu vẫn lên thừng, vẫn còn đó nỗ lực giữ lại lấy một tia lý trí sau cuối, tâm tư kịch liệt giãy giụa giụa, một phía lại ko nhịn được ngậm lấy mồm cô ngày càng thâm thúy.

Lương Kiều nhiệt thành đáp lại nụ hít của anh ấy, một phía từ nửa răng phân phát rời khỏi giờ hừ bất mãn tuy nhiên khó khăn nhịn, đôn đốc giục anh đắm đuối hoặc anh, mong muốn rộng rãi.

Dưới thân ái cô vô nằm trong vặn vẹo, cọ thực hiện toàn thân ái Quan Hành đều bốc hỏa, đái huynh đệ rắn rỏi đang đi đến ngay sát nhẫn nại cho tới vô cùng hạn, gân máu đều thình thịch nhảy, trướng cho tới phân phát nhức.

Cuối và một tia lý trí sau cuối bị quấy tan, Quan Hành gặm răng một chiếc, túm quần ngủ của cô ý xuống.

Một tay nhuần nhuyễn đưa vào bên trên ko khoác áo của cô ý, sờ cho tới nhị trái khoáy khoét thì mạnh mẽ và tự tin xoa bao nhiêu loại, mong muốn toá xuống ăn mặc quần áo vướng bận của cô ý, lại lo ngại cô lạnh lẽo, sau cuối vẫn chính là thôi. Nhất tay nối tiếp thao tác, một tay chậm trễ rãi dịch chuyển, bàn tay để lên trên tơ lụa tương đối mỏng tanh, loại địa điểm tê liệt vẫn là 1 trong miếng ngấm ẩm ướt.

Hô hấp của anh ấy stress, ngón tay sử dụng mức độ đè lên trên.

"Em loại đứa nhỏ phóng đãng!" Anh nghiến răng nghiến lợi chửi nhỏ.

Lương Kiều triển khai được như mong muốn mỉm cười cho tới toàn thân ái đều đang được lập cập, thủ công nằm trong dùng túm quần  của anh đã biết thành toá xuống 50% rời khỏi, tức thì sau này cũng toá quần trong nhỏ ném qua chuyện một phía, ngỏ chân rời khỏi toan rướn người cặp lấy hông anh, lại bị Quan Hành bắt lấy bắp đùi ép xuống.

"Gấp loại gì?" Anh chụp lấy bắp đùi cô một chiếc, lại chậm trễ rãi dời tay cho tới điểm thần túng tê liệt, Không đem vải vóc vóc cơ hội trở, ngón tay anh nhẹ dịu xoa lấy vài ba loại ở thân ái lớp bụi hoa vẫn rỉ nước ròng rã ròng rã, đẩy nhị cánh hoa rời khỏi, chậm trễ rãi thăm hỏi dò la vô mật đạo bóng trượt.

"Ưhm..." Lương Kiều khó khăn nhịn ngửa Output đầu ra, bấu tay anh ko tự động giác sử dụng thêm thắt chút mức độ lực.

Quan Hành hít một ngụm không khí lạnh, dừng một lúc, ngón tay chậm trễ rãi chính thức tăng thêm vận tốc.

Không biết đem cần tự vẹn toàn nhân bị bức hay là không, nhường nhịn như thời điểm hôm nay thân ái thể Lương Kiều vô nằm trong mẫn cảm, anh vừa vặn lấy ngón tay trêu đùa vài ba loại, vẫn đem mật dịch liên tiếp chảy rời khỏi không ngừng nghỉ, gần như là bám giàn giụa cả bàn tay anh.

Cô vốn liếng đang được kết hợp theo dõi tiết tấu anh bắt loại tê liệt của anh ấy dịch chuyển tăng và giảm, tiếp sau đó dần dần quên thất lạc, híp đôi mắt hé ngỏ chiếc miệng nhỏ nhắn, vô mồm ko kiểm soát được phân phát rời khỏi giờ dìm khẽ nằm trong thở dốc tới tấp.

Vẻ mặt mày đắm đuối loàn này thực hiện Quan Hành khích động thiếu hụt chút nữa ko kiểm soát nổi phun rời khỏi, anh nhắm nhị đôi mắt lại hít thâm thúy một tương đối, lại cho thêm nữa một ngón tay vô, động tác càng thêm thắt mạnh mẽ.

Tiếng kêu của Lương Kiều theo dõi động tác của anh ấy mỗi lúc càng nhanh chóng, cũng ngày càng ko Chịu theo dõi kiểm soát.

Trong thân ái thể trống rỗng trống rỗng bị anh động tác hung mãnh của anh ấy bù vô, bên cạnh đó lại nhấc lên các mùa từng mùa khát vọng mạnh mẽ, tay cô níu lộn xộn phía trên người anh, sau cuối sau đó 1 phiên trêu đùa sử dụng nhiều mức độ của anh ấy hô to tướng một giờ, mạnh mẽ và tự tin stress thân ái thể, nhị chân cặp chặt tay anh nghiêng người thanh lịch, nhẹ dịu lập cập rẩy.

Quan Hành nằm tại bên trên người cô thở cấp vài ba câu chửi thề thốt, không tồn tại mang lại cô thời hạn tách xóc, ngón tay còn lưu ở vô khung hình cô lại nối tiếp là động tác chậm trễ rãi, vô nháy đôi mắt Lương Kiều càng lập cập rẩy rộng lớn, thở ngày càng nhanh chóng, gần như là chuẩn bị ko thở nổi.

"Không cần thiết... Không cần thiết..." Vừa vừa mới được thỏa mãn nhu cầu thì địa điểm này đã bủn nhủn, ko Chịu nổi kích ứng loại này, cô một phía đẩy tay anh tay ra phía bên ngoài, một phía luôn luôn mồm trình bày cầu nài bỏ qua.

Quan Hành cúi đầu tàn bạo gặm vô môi cô nhị cái: "Bây giờ trình bày ko cần thiết, vẫn muộn!"

Anh chậm trễ rãi rút tay rời khỏi, Lương Kiều ngước đầu, hừ thiệt nhiều năm một giờ.

Cô nghiêng thân ái thể chậm trễ rãi hồi phục thở, Quan Hành lại xuống nệm rời khỏi buồng nghỉ, chỉ giây phút sau ráng cái gì tê liệt vô, lại trườn lên nệm, hàng loạt những động tác bôi bôi gãi gãi, tiếp sau đó kéo chăn lên, nhằm cả bản thân nằm trong cô đều đưa vào.

Thân thể rét như đang được bốc tương đối của anh ấy lại dán lên, Lương Kiều nhíu mi lại trở tay đẩy anh, còn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nóng..."

Quan Hành vỗ một chiếc phía trên mông cô: "Em thoải mái đoạn rồi ngay tắp lự chính thức đẩy anh đem cần hoặc không? Thật không tồn tại lộc tâm!"

Lương Kiều còn còn chưa kịp trình bày đồ vật gi, đã biết thành anh ráng lấy eo toàn cỗ thổi lên. Cô hô to tướng một giờ, một giây sau lại bị bịa đặt về bên trên nệm, vẫn thay đổi trở nên dạng nằm úp mặt.

"Không cần!" Lương Kiều đem chút kháng cự dạng này, nghiêng người mong muốn tránh mặt, bị Quan Hành tay đôi mắt nhanh lẹ bắt về bên.

"Chính em thoải mái đoạn ngay tắp lự khoác kệ anh sao? Em sờ coi, nó chuẩn bị trướng bị tiêu diệt rồi..." Quan Hành kéo tay cô qua chuyện thực hiện mang lại cô cảm biến được điểm rắn rỏi của tôi, tiếp sau đó cúi người hít môi cô khoanh tai cô, thấp giọng dỗ dành, "Ngoan ngoãn, dạng này nhanh chóng rộng lớn một ít..."

Nghe trình bày này dạng vô cho tới thâm thúy nhất cũng hết sức đem thích thú, tuy nhiên trước tê liệt chúng ta đã và đang demo qua chuyện, Lương Kiều cũng không tồn tại đem cảm hứng gì, ngược lại nhường nhịn như Quan Hành vô nằm trong nhanh lẹ, khi nào thì cũng là nhanh gọn lẹ gửi gắm rời khỏi.

Lương Kiều trượt dịch không thể mức độ lực, lại vừa vặn vừa mới được thỏa mãn nhu cầu, xác thực mong muốn nhằm anh nhanh gọn lẹ kết đôn đốc, bất mãn hừ hừ nhị giờ, nằm úp mặt ko động.

"Ngoan ngoãn." Quan Hành hít cô giống như ban thưởng, nhanh chóng nhẹn xé gói rồi đưa bao lên, tiếp sau đó nhấc theo dõi eo cô nhằm nâng mông cô lên, vận mức độ đợi phân phát động đái huynh đệ mang đến cửa ngõ động quái sát vài ba loại, chậm trễ rãi tiến bộ vô.

Tư thế nhị chân chụm lại thực hiện địa điểm tê liệt khít khao rộng lớn bất kì dạng nào là, Quan Hành vừa vặn tiến bộ vô vẫn tự do than vãn một giờ, ngừng một ít, động tác hứng cô eo từ từ tăng thêm vận tốc.

...

"Làm rời khỏi mức độ như vậy, còn trình bày ko quí dạng này, thương hiệu lừa hòn đảo nhỏ!" Sau Lúc kết đôn đốc, Quan Hành chậm trễ rãi kể từ vô khung hình cô lùi ra phía bên ngoài, lấy loại vẫn dơ không sạch xuống, ném vô thùng rác rến vô góc tường.

Lương Kiều còn ở vô dư vang của cuộc chuyển động ko quay về thông thường, nằm tại tê liệt thở tới tấp. Quan Hành rút vài ba tờ khăn giấy tờ canh ty cô vệ sinh chất nhầy nhớt, tiếp sau đó quấn chăn lên mang lại cô.

Hai người vẫn mang trong mình một thời hạn ko thân thương, thiệt rời khỏi Quan Hành cũng không tồn tại tận hứng, tuy nhiên lo ngại thân ái thể cô, không đủ can đảm hồ nước nháo nữa, ôm cô kể từ đàng sau sống lưng chậm trễ rãi hồi phục.

Vừa mới nhất chuyển động thực hiện các giọt mồ hôi rời khỏi giàn giụa người, anh quấn Lương Kiều hết sức ngặt nghèo ở vô chăn, thân ái thể bản thân trần truồng nằm tại phía bên ngoài thoáng mát.

Lương Kiều ko quí rét, mong muốn vén chăn lên, Quan Hành ngay tắp lự ôm chặt lấy cả cô cả chăn, tiếp sau đó gác một chân áp xuống, vây cô lại thân ái sự rắn vững chắc.

"Em mong muốn tắm." Lương Kiều ko tách bay rời khỏi được, nháy đôi mắt nom anh.

Xem thêm: toàn thế giới đều vì ta mà tranh giành tình cảm

"Không được." Quan Hành cường ngạnh phủ quyết, "Cơn bức của em còn ko không còn hẳn, tắm cọ dễ dàng cảm ổm."

Lương Kiều ngay tắp lự nói: "Em bức còn ko không còn hẳn, anh vẫn lôi em ngủ với anh, khi anh thoải mái tại vì sao ko hoảng sợ em bị lạnh lẽo.

Trách anh?

Quan Hành nghẹn khuất nhị đôi mắt trừng cô, "Rõ ràng là tự động em hấp dẫn anh..."

"Em hấp dẫn anh thì anh ngay tắp lự thượng à, tiết trinh của anh ấy nhằm đâu?"

Quan Hành cúi đầu gặm mũi cô: "Không cần tiết trinh của anh ấy vẫn đều bị em đem đi sao."

Lương Kiều hừ hừ nói: "Trinh tiết đều bị em đem đi tuy nhiên anh còn ko nghe lời nói của em, mong muốn tạo nên phản sao?"

"Không tạo nên phản, chỉ tạo nên em."

Bỗng chốc Lương Kiều ko hiểu: "Cái gì tuy nhiên tạo nên em? Em có một không hai vô địch thiên hà, anh tạo ra không?"

Khóe mồm Quan Hành giương lên, đem một ít đắc ý liếc cô một chiếc, tiếp sau đó lại gần cho tới cạnh tai cô vô cùng nhỏ giọng nói: "Tạo, tương tự với thực hiện, tương với đương thực hiện."

Cho nên, tạo nên em tương tự...

Lương Kiều đùng một cái lưu giữ rời khỏi thông tin tài khoản ko lý giải được tê liệt của anh- - ngừng hoạt động tạo nên Kiều.

"..." Thật thực sự dụng tâm lộc cực.

Quan Hành đắc ý hỉ hả rung lắc lư cho tới chống tắm phì vô tắm cọ, tiếp sau đó một thân ái nhẹ dịu mặc tình chuồn ra: "Anh chuồn lấy không nhiều món ăn, em trung thực đợi."

Lương Kiều nhu thuận gật đầu, đợi anh vừa vặn thoát khỏi cửa ngõ, tức thì vén chăn lên, ráng một cái khăn tắm chạy như cất cánh cho tới chống tắm.

Quan Hành xối ly nước rét trước, thành phẩm vừa vặn trở lại ngay tắp lự thấy bên trên nệm không tồn tại người, vô chống tắm nhường nhịn như còn vang lên giờ nước chảy ào ào. Anh tức giẫn dữ cho tới thiếu hụt chút nữa ném cái ly chuồn.

Đi qua chuyện đập cửa ngõ chống tắm, phía bên trong khóa trái khoáy, anh thô bạo gõ cửa ngõ nhị phiên, thiên về phía bên trong kêu: "Cho em thời hạn chục phút, ko ra đi anh tiếp tục đập cửa ngõ."

"Được rồi được rồi." Lương Kiều ở phía bên trong lấy lệ đáp một giờ, tăng thêm vận tốc tắm gội.

Mười phút sau cô trúng giờ quấn khăn tắm ra đi, Quan Hành ngay tắp lự ở lưu giữ cửa ngõ, một tay nhét cô vô phía bên trong ga nệm vẫn thay đổi, tiếp sau đó chỉ về phía cô hung hãn nói: "Em demo ra đi một đợt tiếp nhữa mang lại anh coi."

Lương Kiều hít bàn tay đang được sử dụng mức độ cuộn lại của anh ấy một chiếc, mỉm cười cho tới vẻ mặt mày nịnh nọt nọt: "Không rời khỏi ko rời khỏi, đảm bảo an toàn ko rời khỏi."

Quan Hành hừ lạnh lẽo một giờ, cơ hội chăn mền bắt một chiếc phía trên ngực cô, ra phía bên ngoài nấu nướng cơm trắng.

Mặc mặc dù Quan Hành cũng tương đối không nhiều xuống nhà bếp, tuy nhiên thực hiện đồ vật vẫn rất có thể ăn, tuy nhiên Lương Kiều thông thường trong nhà trừ nấu nướng mì thì vô cùng không nhiều thực hiện những loại không giống, vì thế nguyên vật liệu nấu bếp không nhiều nếu không muốn nói là rất ít. Quan Hành ngay tắp lự thực hiện trứng rán quả cà chua giản dị và đơn giản, tách nhị cây lạp xưởng thêm nữa.

Lương Kiều khoác đồ vật ngủ bởi vì nhung vô, phụ thuộc vào đầu nệm nghịch ngợm địa hình. Quan Hành bưng một chén rộng lớn chuyên nghiệp đựng cháo vô, cô vội vàng chống người lên bàn xem sách nhỏ phía trên nệm, mỉm cười hì hì nom anh lại gần, một phía sung sướng vỗ vỗ loại bàn.

Quan Hành ráng chén để lên trên, đem mang lại cô một song đũa, cũng quăng quật dép tăng trưởng ngồi xếp bởi vì.

Trong ngôi nhà chẳng phải thiếu hụt chén, anh trình độ chuyên môn sử dụng như vậy chén rộng lớn đựng và một địa điểm, Lương Kiều cũng ko trình bày gì, ráng lấy cái đũa quỳ gối đối lập anh, trước bao bọc lấy mặt mày của anh ấy hít một chiếc.

"Hôm ni thể hiện rất hay."

Bị bức so với cô tuy nhiên trình bày cũng ko cần là sự rộng lớn, bức cao thì nhiều vô kể nhất mò mẫm bao nhiêu viên dung dịch hạ bức, bức nhẹ nhàng thì tùy ý, đều là tự động bản thân nài ngủ ngủ một ngày hoặc nửa ngày là được.

Chính tôi cũng ko chú tâm dịch nhỏ, lại được người dụng tâm che chở như này, sao tuy nhiên ko cảm động được.

Quan Hành cũng hít trả cô một chiếc, đem nụ mỉm cười bên trên mặt mày, tiếng nói lại vô nằm trong tráng lệ nói: "Về sau thường ngày đều tiếp tục đảm bảo chất lượng rộng lớn."

Câu này thực hiện Lương Kiều giật thột, lại mong muốn đẩy anh trượt.

Quan Hành sờ sờ khuôn mặt mày cô nói: "Nhanh ăn chuồn, lát nữa tiếp tục nguội lạnh lẽo."

Lương Kiều ngay tắp lự ngoan ngoãn ngoãn ngồi xuống, cúi đầu húp một ngụm nước, quá rét, vội vã vàng há mồm thở rời khỏi nhị loại, le lưỡi bị phỏng rời khỏi, nhị con cái đôi mắt đều nước đôi mắt sống lưng tròng.

"Dáng vẻ này thiệt ngốc!" Quan Hành ko nhịn được mỉm cười cô, bóp cằm cô thổi thổi vô vị giác cô, "Ăn kể từ kể từ."

Đợi cô chậm trễ rãi ngoài, Quan Hành cặp một miếng trứng gà đút mang lại cô, nom cô mở miệng ăn không còn, tiếp sau đó ngậm mồm nhanh gọn lẹ nhai nhai, y chang con cái thỏ, ko kìm nén được sung sướng.

Lương Kiều ngay tắp lự lấy tay thực hiện trở nên hình cây kéo nhằm phía trên má, thực hiện vẻ mặt mày dễ thương và đáng yêu.

Quan Hành lại cặp lấy một miếng lạp xưởng đút mang lại cô, tiếp sau đó mừng quí cười: "Hôm ni anh thể hiện đảm bảo chất lượng như vậy, em rất có thể đáp ứng nhu cầu anh không?"

"Đáp ứng loại gì?" Lương Kiều thổi nhị loại, há mồm ăn không còn.

"Đương nhiên là làm những công việc nữ giới của anh ấy." Anh một cỗ đương nhiên trình bày.

Lương Kiều chau chau mày: "A? Anh đem biểu lộ với em, bảo em thực hiện nữ giới của anh ấy sao?"

Thổ lộ, tuồng như không tồn tại...

Quan Hành thu sự sung sướng lại, trừng tròng mắt: "Anh đều vẫn theo dõi xua đuổi em nhiều ngày vì vậy, em ko nom rời khỏi được sao?"

"Anh đem theo dõi xua đuổi em sao? Thật ko nom rời khỏi đâu." Lương Kiều trình bày.

Quan Hành bị ngăn một chiếc, một hồi lâu mới nhất gặm răng nói: "Vậy lúc này anh trình bày, em đem đáp ứng nhu cầu hoặc không?"

Hai đôi mắt Lương Kiều để ý anh, rung lắc đầu nói: "Để để ý tiếp vẫn."

Xem thêm: truyền kỳ chiến thần full

Một lát sau, Quan Hành lại không đành lòng hỏi: "Vậy lúc này tất cả chúng ta được xem như là gì? Em đều vẫn ăn anh thật sạch, còn ko đáp ứng nhu cầu."

Lương Kiều thiếu hụt chút nữa nghẹn, ho khan. Quan Hành choạc tay vỗ thuận sống lưng mang lại cô, cô tâm trí một ít nói: "Ùm, sớm đung nóng, làm cho anh cảm biến một ít đảm bảo chất lượng đẹp mắt của em, tiếp sau đó còn tồn tại động lực nhằm cho tới theo dõi xua đuổi em."

Quan Hành thở nhiều năm, "... Thật sự là thất bại ở tay em."